[Đam mỹ] Tấm Lòng Của Em Trai Người Cá

[Đam mỹ] Tấm Lòng Của Em Trai Người Cá

Chương 18

22/10/2024 16:39

18

“Giáo sư Cẩn, hiện tại em trai anh đang ở trong tay tôi, tôi khuyên anh đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không…”

Tiến sĩ Tôn ngay trước mặt tôi đã lấy công cụ giải phẫu đã chuẩn bị sẵn ra, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành giải phẫu.

Ánh sáng màu trắng lạnh chói mắt đ/âm thẳng vào trong mắt tôi đặc biệt khó chịu:

“Giáo sư Cẩn, anh phải giữ vững lí trí đó nha, nếu không tôi cũng không thể đảm bảo em trai anh có sống sót hay không đâu.”

Tiến sĩ Tôn lập tức cầm lấy d/ao giải phẫu phát ra sáng đi về phía Cẩn Xuyên.

Từng bước từng bước, giống như giẫm lên tim tôi, tim tôi bị gã chơi đùa đến rỉ m/áu.

Mà giọng điệu u/y hi*p của tiến sĩ Tôn cũng làm cho tôi hoàn toàn mất đi lý trí.

Tất cả những gì tôi nhìn thấy, chính là ánh mắt h/oảng s/ợ của Tiểu Xuyên đang nhìn chằm chằm tôi.

Tôi vẫn đứng tại chỗ giãy dụa với chính mình.

Nếu như tôi động thủ, không biết tiến sĩ Tôn có lén bố trí cạm bẫy khác để làm hại Tiểu Xuyên hay không.

Nhưng nếu tôi không đi kiểm nghiệm một lần, Tiểu Xuyên sẽ thật sự bị gã mổ ra lấy ngọc trai mất.

Bên trong tôi đang vật lộn, nhưng tôi vẫn phải chờ đợi.

Chờ thêm chút nữa......

“Anh, đi mau.”

Sau khi Tiểu Xuyên dùng hết toàn lực hét lên câu này, tiến sĩ Tôn cũng giẫm lên cái hộp vừa mới bị chính gã ta ném xuống đất.

Chính là lúc này.

“Tiểu Xuyên, nằm xuống!”

Tôi kêu lên một tiếng thật to, sau đó không chút do dự lao về phía Tiểu Xuyên.

Lập tức, ầm một tiếng.

Tiến sĩ Tôn đã bị th/uốc hóa học tôi mới điều chế gần đây vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm n/ổ cho lùi vài bước.

Ngắn ngủn mấy chục giây, cũng đủ để cho tôi c/ứu Tiểu Xuyên.

“Anh ơi.”

Tôi vừa cởi trói cho Tiểu Xuyên, vừa xoa đầu em ấy an ủi:

“Đừng sợ, anh tới rồi, anh đưa em về nhà.”

Giọng nói của tôi không nhịn được r/un r/ẩy.

Không nghĩ tới chỉ mới một ngày không gặp, dáng vẻ của Tiểu Xuyên đã hoàn toàn bị thay đổi.

Ánh mắt Tiểu Xuyên giờ phút này toàn bộ đã đỏ lên vì khóc, trên mặt, trên người đều là vết m/áu của sự chống cự.

Nhưng em ấy vẫn cố nén nước mắt nhìn tôi cười ngây ngô:

“Anh, có anh thật tốt.”

“Đồ ngốc.” GIọng điệu tôi nhẹ nhõm.

Mà đang lúc tôi chuẩn bị đỡ Cẩn Xuyên đứng lên đi ra ngoài, tiến sĩ Tôn bị n/ổ lui lại thất tha thất thểu đứng lên.

Giọng điệu vô cùng phô trương, không hề để ý vết thương vừa mới bị:

“Giáo sư Cẩn, anh đừng quên, sáng chế đ/ộc quyền của anh còn đang ở trên tay của tôi đây này!”

Tiểu Xuyên dưới sự dìu đỡ của tôi sắp đi tới lối ra, sau khi nghe gã nói như thế, cơ thể lại đột nhiên đứng im.

Sau đó quay đầu nhìn về phía tiến sĩ Tôn lúc này đang đắc ý cầm bằng sáng chế của tôi.

Danh sách chương

5 chương
22/10/2024 16:40
0
22/10/2024 16:40
0
22/10/2024 16:39
0
22/10/2024 16:39
0
22/10/2024 16:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

Chương 11

1 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

Chương 12

3 phút

Trước khi tiệm máy trợ thính cũ ở Tân Trúc cải tạo, cô đã đi trả từng hộp khuôn tai mà ông nội nhận giúp người ta.

Chương 10

6 phút

Trước khi rạp chiếu phim cũ ở Cơ Long tu sửa, anh cùng người bán vé năm xưa truy tìm một cuộn băng ghi âm đêm bão bị cắt xén

Chương 14

8 phút

Trước khi hiệu sách cũ ở Đài Trung đóng cửa, anh đã đích thân hoàn trả mười hai thùng bản thảo của độc giả mà người quản lý cũ để lại.

Chương 13

11 phút

Trước khi xưởng mô hình tàu cũ ở Bành Hồ chuyển đi, cô đã mang mười hai bản vẽ phục chế tàu cá mà ông ngoại nhận giữ hộ trả lại tận tay từng chủ nhân.

Chương 11

15 phút

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

17 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

19 phút
Bình luận
Báo chương xấu