SAU KHI GIẢ MANG THAI, TA ĐƯỢC PHU QUÂN NUÔI BÉO

Tiêu Dục hơi nghiêng về phía hắn.

“Bây giờ ta cưỡi ngựa hơn hai mươi lý, tìm một kẻ đang chổng môn.g nhổ củ cải. Ngươi nghĩ là vì sao?”

Viên Viên nhỏ giọng:

“Vì sợ ta lấy tr/ộm chiếc gối.”

Tiêu Dục bật cười, đưa tay véo má hắn.

“Ngốc.”

Viên Viên không né.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy hai chữ ấy không phải m/ắng mình.

Trên đường trở về, Viên Viên vẫn ngồi phía trước.

Lần này hắn chủ động dựa vào lòng Tiêu Dục.

Khi tới Tiêu phủ đã gần tối.

A Châu nhìn thấy hắn thì khóc òa. Tiêu lão phu nhân chống gậy ra tận cổng, vừa m/ắng vừa kéo Viên Viên vào lòng.

“Đứa nhỏ ngốc, có chuyện không biết nói sao? Một mình đi đường xa như vậy, lỡ gặp kẻ x/ấu thì thế nào?”

Viên Viên cúi đầu nhận lỗi.

Tiêu Dục đứng bên cạnh.

“Là lỗi của con.”

Lão phu nhân nhìn hắn.

Tiêu Dục lấy phong thư hòa ly từ trong tay áo, x/é làm đôi trước mặt mọi người.

“Sau này sẽ không có chuyện này nữa.”

Viên Viên nhìn mảnh giấy rơi xuống, trong lòng ấm lên.

Tối đó, hắn ăn hai bát canh sườn hạt sen.

Sau khi tắm xong, Viên Viên trở về phòng, thấy chiếc gối dài ngăn giữa giường đã biến mất.

Hắn đứng cạnh giường.

“Gối đâu?”

Tiêu Dục ngồi bên bàn đọc sách.

“Vứt rồi.”

“Vì sao?”

“Chật.”

Viên Viên nhìn chiếc giường rộng đủ cho bốn người, không hiểu chật ở đâu.

Hắn cẩn thận nằm vào phía trong.

Tiêu Dục tắt đèn, nằm bên cạnh.

Không có chiếc gối ngăn giữa, khoảng cách rất gần.

Viên Viên căng thẳng không dám thở mạnh.

Một lát sau, Tiêu Dục đưa tay kéo hắn vào lòng.

Viên Viên cứng người.

“Ngài làm gì?”

“Ôm.”

“Ôm sẽ có th/ai.”

Tiêu Dục im lặng hai nhịp rồi bật cười trong bóng tối.

“Vẫn chưa ai giải thích cho ngươi?”

“Giải thích gì?”

Tiêu Dục cúi đầu, môi gần như chạm tai hắn.

“Ôm thôi thì không có.”

Viên Viên cảm nhận hơi thở nóng, toàn thân mềm đi.

“Vậy làm thế nào mới có?”

Tiêu Dục xoay người để hai người đối diện.

Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, chiếu lên đôi mắt trong veo của người trong lòng.

Hắn nâng tay chạm má Viên Viên.

“Nếu ta hôn ngươi, ngươi có sợ không?”

Viên Viên nhìn hắn, tim đ/ập rất nhanh.

Hắn lắc đầu.

Tiêu Dục cúi xuống.

Nụ hôn đầu tiên rất nhẹ, chỉ chạm môi rồi dừng, như đang chờ đợi.

Viên Viên không né.

Hắn còn vụng về nhích gần hơn.

Ánh mắt Tiêu Dục tối lại.

“Viên Viên, ta có thể tiếp tục không?”

Viên Viên không hoàn toàn hiểu, nhưng hắn tin người trước mặt sẽ không làm mình đ/au lòng.

Hắn nhỏ giọng:

“Được.”

Đêm ấy, chiếc gối giả mang th/ai nằm yên trong tủ.

Còn Viên Viên cuối cùng cũng hiểu ôm nhau thật sự không thể có con.

Sau khi trở về từ ruộng củ cải, qu/an h/ệ giữa hai người thay đổi rõ rệt.

Tiêu Dục không còn ngủ sát mép giường. Viên Viên cũng không còn đợi hắn ngủ mới lén lăn sang.

Mỗi sáng, hắn tỉnh dậy trong lòng Tiêu Dục.

Có lúc còn tiếp tục cắn cánh tay người kia.

Tiêu Dục đã quen, thậm chí trước khi ngủ còn dặn nhà bếp chuẩn bị chân giò, tránh cho phu lang lấy hắn làm đồ ăn.

Viên Viên vẫn thích ăn.

Chỉ là hiện tại hắn đã biết chừa phần ngon nhất cho Tiêu Dục.

Bánh hạt dẻ để lại hai chiếc.

Canh gà để chiếc đùi.

Ngay cả kẹo hồ lô thích nhất cũng cắn một viên rồi đưa sang.

Tiêu Dục không thích đồ ngọt, nhưng lần nào cũng ăn.

Một buổi chiều, Lục Thanh Hoài tới Tiêu phủ.

Viên Viên đang ăn bánh táo trong đình. Nhìn người mặc áo trắng bước vào, hắn lập tức nhận ra bạch nguyệt quang trong lòng Tiêu Dục.

Lục Thanh Hoài quả thật rất đẹp.

Dáng người thanh mảnh, làn da trắng, cử chỉ tao nhã. So với y, Viên Viên cảm thấy mình giống chiếc bánh bao vừa hấp, tròn trịa lại chẳng biết gì.

Thanh Hoài ngồi xuống đối diện.

“Tống công tử.”

Viên Viên vội nuốt bánh.

“Lục công tử.”

“Ta muốn nói chuyện riêng.”

A Châu không yên tâm, nhưng Viên Viên vẫn bảo nàng lui ra xa.

Lục Thanh Hoài nhìn đĩa bánh.

“Nghe nói Tiêu Dục đối xử với ngươi rất tốt.”

Viên Viên gật đầu.

“Rất tốt.”

“Ngươi biết trước đây hắn thích ta không?”

“Biết.”

“Ngươi không để ý?”

“Có để ý.”

“Ngươi không sợ hắn vẫn còn tình cảm với ta?”

Viên Viên siết miếng bánh.

Đương nhiên hắn sợ.

Nhưng Tiêu Dục đã nói không hòa ly, còn nói muốn nuôi hắn làm phu lang.

Viên Viên lựa chọn tin.

“Hắn nói hiện tại hắn thích ta.”

Lục Thanh Hoài khựng lại.

“Ngươi tin sao?”

“Tin.”

“Tiêu Dục từng đợi ta ba năm.”

“Nhưng hắn cưới ta.”

Thanh Hoài im lặng.

Viên Viên vốn không giỏi tranh luận, chỉ nói những gì mình nghĩ.

“Lục công tử, ngươi từng không muốn hắn. Hiện tại tại sao lại tới?”

Sắc mặt Thanh Hoài hơi tái.

Y không phải không muốn Tiêu Dục.

Y chỉ không muốn quyết định.

Gia đình muốn y kết hôn với người môn đăng hộ đối hơn. Y vừa không dám chống lại, vừa muốn giữ Tiêu Dục ở bên.

Y từng tưởng chỉ cần mình quay đầu, người ấy sẽ luôn đứng đó.

Nhưng không ai có nghĩa vụ chờ một người cả đời.

Viên Viên bẻ chiếc bánh táo làm đôi, đưa một nửa cho y.

“Ngươi ăn không?”

Lục Thanh Hoài nhìn miếng bánh, vẻ mặt phức tạp.

“Ngươi không gh/ét ta?”

“Ta từng gh/ét một chút.”

“Bây giờ?”

“Bây giờ ngươi chưa làm gì x/ấu.”

Viên Viên nghiêm túc nói:

“Nếu ngươi cư/ớp phu quân của ta, ta mới gh/ét.”

Đúng lúc ấy, Tiêu Dục bước vào đình.

Hắn nghe thấy câu cuối.

Viên Viên nhìn thấy hắn, lập tức giấu nửa chiếc bánh sau lưng, sợ bị phát hiện mình ăn quá nhiều đồ ngọt.

Tiêu Dục đi tới, lấy miếng bánh trong tay hắn cắn một miếng.

“Không phải bảo hôm nay chỉ ăn hai chiếc?”

Viên Viên chột dạ.

“Đây là chiếc thứ hai.”

A Châu đứng xa lập tức quay mặt.

Rõ ràng là chiếc thứ tư.

Tiêu Dục không vạch trần, chỉ lau vụn bánh bên môi hắn rồi nhìn Lục Thanh Hoài.

“Ngươi tìm ta?”

Thanh Hoài nhìn động tác tự nhiên của hai người, ánh mắt dần ảm đạm.

“Ta muốn hỏi huynh một câu.”

“Nói đi.”

“Nếu không có chuyện ở lầu trà, huynh có cưới hắn không?”

Tiêu Dục nhìn Viên Viên.

Viên Viên cũng căng thẳng nhìn lại.

“Lúc ấy có lẽ không.”

Danh sách chương

3 chương
05/08/2026 22:50
0
9
05/08/2026 22:49
0
8
05/08/2026 22:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu