Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi túc trực bên Tảo Tảo suốt hai ngày liền, trên chính chiếc giường bệ/nh đó, tôi ôm lấy thằng bé, thức trắng đêm canh cho nó ngủ.
Pheromone êm dịu lặng lẽ tuôn chảy.
Thỉnh thoảng thằng bé tỉnh giấc, lại nhìn tôi cười híp cả mắt.
Cất tiếng gọi tôi: "Cha."
Sau đó kéo bàn tay tôi đặt lên gò má nhỏ nhắn của nó, bập bẹ nói: "Vuốt, vuốt."
Tôi chẳng hiểu nổi vì sao trên cõi đời này lại xuất hiện một sinh linh bé nhỏ đến nhường này.
Khiến tôi buông không được, mà bỏ thì cũng chẳng đành.
Yến Quân Thanh cũng túc trực không rời ở bệ/nh viện.
Hắn xách theo cặp lồng cháo do dì giúp việc nấu mang vào, ngồi xuống bên mép giường, thổi cho ng/uội bớt.
Thìa đầu tiên, hắn đưa đến bên miệng tôi.
Tôi thoáng ngẩn người, hồi ức bốn năm trôi qua bên Yến Quân Thanh chợt ùa về, hắn thực sự rất thích tự tay đút tôi ăn.
Hắn chậm rãi đút, tôi cũng chầm chậm nuốt, những lúc thế này thường chẳng có chút vướng bận sắc dục nào, cũng chẳng hề xảy ra cãi vã.
Thi thoảng vào những ngày thời tiết đẹp trời, ánh tà dương sẽ rọi thẳng lên người hắn, xua tan hết thảy mọi thứ tăm tối mờ mịt đi.
Đã có một vài khoảnh khắc, trong lúc thất thần, tôi bỗng cảm nhận được chút dịu dàng lác đ/á/c còn vương lại.
Tôi quay mặt đi: "Cho Tảo Tảo ăn trước đi."
Yến Quân Thanh chẳng đoái hoài gì đến câu nói đó: "Em quan trọng hơn nó, há miệng ra."
Chương 6
Chương 8: Thi thể không toàn thây trong tủ đông
Chương 22.
Chương 14
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook