9.

Kỳ nghỉ tết ngắn ngủi của Cố Ngôn đẫ hết, đầu năm mới đã phải trở lại b/án mình cho tư bản.

Vừa mới sáng, anh ấy cùng với một thân o/án kh/í ủ rũ ra cửa, ngay cả A Hoa, chú chó của bác Trần hàng xóm bình thường rất thân với anh ấy nay cũng chỉ dám đứng từ xa rụt rè không dám đến gần.

Tôi ở nhà buồn chán chơi game, đển khoảng hai giờ chiều, Cố Ngôn đột nhiên gọi cho tôi.

Tôi hỏi anh ấy : "Có chuyện gì vậy, anh bỏ quên gì à?"

Anh ngoan ngoãn nói : "Vợ, anh là người đàn ông trăm phần trăm cẩn thận, chuyện bỏ quên đồ tuyệt đối không thể xảy ra được"

"Được rồi, mỹ nam cẩn thận, anh có chuyện gì sao ?"

"Không có gì."

"Vậy em cúp máy nhé, không quấy rầy công việc của anh."

"Không muốn."

"Anh có gì muốn nói với em đúng không?"

Cố Ngôn do dự một lúc, cuối cùng nói: "Tan làm vợ đến đón anh được không?"

Tôi nói: "Có mỗi chuyện này mà do dự mất nửa ngày, đương nhiên là có thể."

Anh nhỏ giọng: "Vậy tan làm anh ở công ty đợi em, em nhất định phải tới đấy."

"Được."

Tôi bất lực nghĩ, tại sao Cố Ngôn sao lại như một đứa trẻ thế này? Dáng vẻ lạnh lùng bất cần ở quán bar đi đâu mất rồi a ?

Bốn giờ chiều, tôi thu dọn đồ đạc, thay quần áo rồi đến công ty đón anh.

Khi đến dưới công ty của Cố Ngôn, tôi nhìn đồng hồ, còn sớm năm phút.

Dựa vào cửa xe, vừa định lấy điện thoại ra làm ván game thì thấy Cố Ngôn đang đi như bay ra cổng.

Bên cạnh anh còn có một người đàn ông trung niên m/ập mạp đang cố đi bắt kịp tốc độ của anh, người đó luôn cố có những tiếp xúc thân thể, nhưng Cố Ngôn luôn tránh né anh ta.

Tôi vẫy tay ra hiệu, mắt anh ấy lập tức sáng lên như trẻ con thấy mẹ, bỏ qua người đàn ông kia liền ba bước thành một lao về phía tôi.

“Vợ.” Anh ôm lấy tôi, giọng có nũng nịu kèm ủy khuất..

Tôi vỗ nhẹ vào lưng trấn an anh ấy, "Được rồi, em ở đây."

Cố Ngôn xoay người, trên mặt không che giấu vẻ đắc ý, anh nhướng mày nói: "Lý tổng, tôi đã nói với anh là hôm nay vợ tôi đến đón tôi tan làm mà."

Lý tổng ngạc nhiên nhìn tôi, hỏi: "Đây là vợ cậu? Cậu kết hôn khi nào?"

Cố Ngôn dường như không có kiên nhẫn trả lời anh ta, vì vậy tôi lịch sự mỉm cười, "Xin chào, tôi là Sở Ngữ vợ của Cố Ngôn, hân hạnh được gặp."

Lý tổng hậm hực cười nói: “Tiểu Cố, cậu làm vậy là không được rồi, kết hôn cũng không thông báo cho đồng nghiệp đến chúc mừng.”

"Lý tổng, anh còn có chuyện gì không? Nếu không còn chuyện gì nữa, chúng tôi xin phép đi trước, hôm nay vợ tôi nấu món sườn chua ngọt, tôi muốn nhanh nhanh về nếm thử." Cố Ngôn còn cố ý kéo dài câu cuối như muốn chọc gi/ận Lý tổng.

"Haha được."

Trên đường về nhà, Cố Ngôn nhìn chiếc xe hoa vừa chạy lướt qua chúng tôi mà rơi vào trầm tư.

Tôi hỏi anh ấy : “Lý tổng của công ty anh hình như có chút kỳ lạ đúng không?.”

Anh ấy định thần lại, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: "Lúc trước anh cũng thấy anh ta có chỗ lạ, nhưng mà không rõ là lạ ở đâu. Cho đến hôm nay nếu không phải đồng nghiệp nhắc nhở anh, anh cũng không biết anh ta muốn……”

Tôi trả lời, "Bẻ cong anh?"

Anh hà hơi lên cửa sổ xe, viết tên tôi lên đó rồi trề môi bất mãn nói: "Vợ, vẻ mặt của em khiến lòng anh t/an n/át."

"Vẻ mặt gì?"

"Vẻ mặt có chút hả hê."

Cố Ngôn nhìn vào gương ra vẻ hối tiếc : "Sao anh lại bị sao quả tạ chiếu vận vậy không biết."

Dừng đèn đỏ, tôi xoa đầu an ủi anh ấy, đang định nói thì anh ấy đột nhiên lộ ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí: “Nhưng không sao, anh đã mạo danh giả làm 1 em gái xinh đẹp gửi một ít đồ cho vợ anh ta.”

"..."

Xem ra tôi lo lắng vô ích.

Cố Ngôn không ngốc, mà còn có phần mưu mô nữa a.

Danh sách chương

5 chương
04/12/2023 17:36
0
03/12/2023 19:51
0
03/12/2023 19:51
0
02/12/2023 11:22
0
01/12/2023 18:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận