Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Gần mấy ngôi m/ộ hoang trong rừng sâu núi thẳm, quản gì Ngưu q/uỷ, Xà thần hay yêu tinh cây cỏ, cứ tìm một kẻ lợi hại nhất mà nhận thân, biết đâu lại trấn áp được mụ ta."
Vương viên ngoại cũng chẳng còn diệu kế nào khác, đành phải coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chạy chữa. Thế mới có màn kịch diễn ra ban nãy.
Nghe đến đây, trong lòng ta đã hiểu được tám, chín phần.
3.
Ta tuy giáng thế chưa lâu, nhưng á/c q/uỷ tà tu ta từng nuốt qua không có một vạn cũng phải tám ngàn. Trong số đó, những kẻ thích tr/ộm vía tiểu hài t.ử thực sự không ít.
Nhớ lại năm ngoái, trong trấn mới có một đoàn kịch bóng đến, đêm đêm biểu diễn ở đầu cầu. Nào ngờ bên trong có một tấm da thú thành tinh, tự xưng là Đăng Ảnh Lão Bà, chuyên móc nhãn cầu hài t.ử xem kịch để ăn thịt. Có một thời gian, cả trấn lòng người hoang mang, phàm là người lạ đi ngang qua đều bị tra hỏi gắt gao. Nhưng ai mà ngờ được, kẻ hành á/c lại là một tấm da làm kịch bóng cơ chứ?
Đêm đó ta đang đói cồn cào, nép dưới chân cầu đợi Thủy quái ngoi đầu lên, thì thấy mụ ta chui vào tấm màn kịch, định đưa tay m.ó.c m.ắ.t một đứa nhỏ ngồi hàng đầu. Nói sao nhỉ, dở, quá sức là dở, lão già đó toàn mùi dầu mỡ hôi rình!
Lại nói năm xưa, còn có cả bấc đèn hóa thành q/uỷ mị. Nửa đêm canh ba kẻ nào chưa ngủ, bóng đèn sẽ dần vặn vẹo to ra, nuốt chửng bóng của hài t.ử. Hài t.ử mất bóng sẽ bắt đầu sợ ánh sáng, sợ gió, chỉ có thể trốn chui trốn lủi trong hầm tối mà sống. Năm đó để tìm ra nó, ta cũng tốn không ít công phu.
"Đại tiên? Đại tiên sao Người không nói gì..." Vương viên ngoại thấy ta im lặng hồi lâu, tưởng ta không muốn quản nữa, lại định rặn ra mấy giọt nước mắt.
Suýt chút nữa thì quên mất chính sự. Ăn thịt gà của ông ta, coi như đã nhận thân rồi.
Vương viên ngoại vẫn đang lau nước mắt: "Mụ già kia đã không tìm thấy nữa, h/ồn của Trăn Trăn biết cư/ớp về làm sao đây ạ?"
Ta nhảy lại lên ban thờ, vừa gặm nốt phần gà quay còn lại vừa nói: "Ông không cần lo lắng. Người có ba h/ồn bảy phách: Thiên h/ồn Th/ai Quang là gốc rễ sinh mệnh, Địa h/ồn U Tinh cai quản thất tình lục d.ụ.c, Nhân h/ồn Sảng Linh chủ về linh trí. Trăn Trăn bị mất Nhân h/ồn và Địa h/ồn nên mới hôn mê bất tỉnh."
"Tuy nhiên, xích sắt câu h/ồn đã bị ta bẻ g/ãy, chỉ cần giữ vững tia Thiên h/ồn còn lại trong cơ thể, Trăn Trăn tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng."
"Chỉ là..." Vương viên ngoại vừa định thở phào một cái, ta lại bổ sung thêm: "Ba h/ồn không vẹn, bảy phách không vững, đặc biệt là phách hộ thân Thi Cẩu đã mất. Lúc này con người giống như vàng bạc châu báu không khóa cửa, kẻ nào cũng có thể đến xâm chiếm."
"Khi ta rời đi, lũ tà quái xung quanh sẽ quấy nhiễu bất cứ lúc nào. Cần phải tìm một thứ thay thế cho phách Thi Cẩu để canh giữ cho Trăn Trăn."
4.
Trước khi đi tìm c/ứu binh, ta bảo Vương viên ngoại tìm mười mấy con ch.ó mực canh giữ bên ngoài phòng Trăn Trăn. Nếu ví con người là một ngôi nhà, thì phách Thi Cẩu chính là con ch.ó canh cổng giữ sân.
Lúc sắp khởi hành, ta dặn dò kỹ lưỡng: "Khóa c.h.ặ.t cửa nẻo, hai phu thê ông bà cứ trông chừng trong phòng, lũ ch.ó mực này sẽ canh ngoài viện. Trước khi ta quay về, bất luận là ai cũng không được cho vào."
Vương viên ngoại vội vàng gật đầu vâng dạ, sai người khóa c.h.ặ.t cửa lớn. Bên ngoài sân, lão quản gia dẫn theo một đám gia đinh canh giữ cửa chính sân viện. Ta lại nhảy lên đầu tường, đưa mắt nhìn quanh một vòng, uy áp khiến lũ ch.ó trong viện hết thảy đều cụp đuôi phủ phục, không dám rên một tiếng.
Lũ ch.ó mực này dù sao cũng là x/á/c phàm, chỉ có thể dùng làm kế hoãn binh, không trụ được lâu. Trước khi tìm lại h/ồn phách cho Trăn Trăn, ta phải tìm một lão bằng hữu đến giữ giúp cái x/á/c của con bé đã. Có như vậy, ta mới yên tâm đi cư/ớp h/ồn.
Nhưng nhắc đến lão bằng hữu này, hai ta vốn là đồng hương, tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, nhưng diện mạo của hắn thì chẳng thể nào anh tuấn bằng ta. Chẳng biết hắn có tâm sự gì mà từ nhỏ đã tóc trắng đầy đầu, lại không biết thiên biến vạn hóa giọng nói như ta, chỉ suốt ngày kêu "liu liu" như tiếng chim.
Quan trọng nhất là - hai ta trùng "thực đơn". Vốn dĩ đã ăn không đủ no, bên cạnh lại lù lù một gã còn phàm ăn hơn cả mình. Thế nên một ngàn năm trước, hai ta đường ai nấy đi, mỗi kẻ chiếm một ngọn núi, nước sông không phạm nước giếng. Chẳng biết tên đầu trắng ấy những năm qua sống c.h.ế.t ra sao.
Chừng vài canh giờ sau, cuối cùng cũng tới địa giới Âm Sơn.
Lâu ngày không gặp, cái tên kia vẫn giữ thói mồm mép chua ngoa như trước: "Ha ha ha! Độc Nhãn, không ngờ ngươi lại t.h.ả.m hại đến mức này! Nhìn ngươi g/ầy gò nhỏ thốn, sắp thành con gà ba đầu rồi đấy ha ha ha!"
Chứ còn cách nào nữa, thời buổi này q/uỷ mị cứ thích giả làm người, thật giả khó phân.
Cười thì cười thế thôi, nhưng sau khi nghe chuyện của Trăn Trăn, hắn lập tức cùng ta lên đường, thần tốc hướng về Vương gia.
Trên đường đi, lòng ta cứ dấy lên một dự cảm bất lành. Nhìn ra nỗi lo của ta, hắn giả vờ thản nhiên an ủi: "Lão t.ử là Thiên Cẩu, không giống hạng ch.ó lông đỏ ở Vu Sơn đâu, ta là điềm lành! Có ta ở đây, đứa nghĩa nữ kia của ngươi chắc chắn sẽ bình an vô sự."
6
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook