Mỗi Ngày Đều Sợ Đại Ca Trường Bẻ Thẳng Thành Cong

M/ua cơm về tới nơi, Thịnh Khải Vọng đang đeo tai nghe cày game.

"Anh ơi, em m/ua cơm về rồi này."

Mắt hắn dán ch/ặt vào màn hình, đến một ánh nhìn lướt qua cũng chẳng thèm ban cho tôi.

Tôi thầm nghĩ hành lý của mình vẫn chưa đâu vào đâu.

"Thế... em đi thu dọn đồ đạc của em nhé?"

Thịnh Khải Vọng vẫn ngó lơ tôi.

May quá đi mất!

Tôi vừa mới xoay người lại.

Chương 2:

"Chỉ m/ua mỗi một phần thôi à?" Giọng nói vang lên từ phía sau, không cao nhưng như chiếc đinh đóng ch/ặt tôi tại chỗ.

Hả? Phải m/ua luôn cho cả tóc đỏ với tóc xanh nữa sao?

Tôi cứng đờ cả cổ, chậm rãi quay đầu lại.

"Em..." Môi tôi mấp máy mấy hồi, chẳng thốt nổi một câu trọn vẹn.

"Thôi, lại đây." Hắn tháo tai nghe, rồi ném cạch xuống bàn.

Tôi đứng ch/ôn chân, chả dám nhúc nhích.

"Em... em đi m/ua thêm ngay đây." Giọng tôi đã bắt đầu mếu mạo như sắp khóc.

"Bỏ đi, để tao." Thịnh Khải Vọng bỏ dở trận game đang đá/nh, vơ lấy bao th/uốc cùng cái bật lửa, rồi sải bước ra khỏi phòng.

Tiếng đóng cửa không quá lớn, nhưng khiến cả người tôi xém chút rụng rời, một luồng khí lạnh chạy xộc từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.

Tiêu rồi, trùm trường nhất định là đi gọi người tới hội đồng mình rồi!

Lúc Thịnh Khải Vọng quay về, ván game kia đã kết thúc từ đời nào.

Màn hình hiển thị giao diện thua trận.

Tôi vẫn đứng yên tại vị trí ban đầu không dám di chuyển, bởi lẽ kinh nghiệm xươ/ng m/áu đã dạy tôi rằng, lúc này mà bỏ chạy thì chỉ có nước bị ăn đò/n đ/au hơn thôi.

Mồ hôi sau lưng đã lạnh ngắt, hai cái chân thì bủn rủn.

Hắn đặt bịch đồ ăn lên bàn.

"Đứng đờ ra đó làm gì? Lại đây ăn cơm."

?

Không phải gọi người đến đá/nh mình sao?

Hắn mở một hộp cơm ra, xúc ăn một miếng, rồi nhấp chuột hai cái.

Lại bắt đầu trận game mới, thao tác tay của hắn ngày càng dồn dập.

Đại ca trường vì mình mà bị gián đoạn chơi game, vậy mà chẳng những không ra tay, thậm chí một câu ch/ửi cũng không có.

Một kẻ làm chân sai vặt chuyên nghiệp, làm sao có thể để trùm trường phải chịu ấm ức như vậy được chứ?

Tôi lấy hết can đảm, mò lại gần.

"Anh ơi." Tiếng tôi nhỏ như muỗi kêu.

Hắn nghiêng đầu, liếc tôi một cái.

"Anh cứ tập trung chơi đi." Tôi giơ tay ra định đón lấy đôi đũa trên tay hắn, đầu ngón tay run run: "Để... để em đút cho anh."

Hắn xoay hẳn người lại, đầu gối suýt chút nữa va vào chân tôi.

" Mày đút tao ăn?" Giọng hắn nhếch lên ở cuối câu.

"Em... em không muốn làm phiền anh chơi game." Tôi cố gắng gồng mình để giọng nói nghe bớt run.

Hắn chằm chằm nhìn tôi vài giây, rồi từ từ buông đũa khỏi tay.

Tôi cầm lấy đũa, gắp một miếng th!t, cẩn thận từng chút một đưa tới sát môi hắn.

Hắn không nhúc nhích.

"Sao vậy anh?" Tôi sốt sắng hỏi, "Nóng quá ạ? Để em thổi giúp anh nhé?"

"Không cần." Hắn há miệng đớp lấy miếng th!t, ánh mắt dán ch/ặt lên khuôn mặt tôi.

"Mặt em bị dính gì hả anh?"

"Khụ khụ."

Hắn bị sặc một cái, không đáp lại câu hỏi của tôi mà lẳng lặng dời tầm mắt đi chỗ khác, vành tai đỏ lựng lên

Danh sách chương

4 chương
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trọng sinh năm cuối cấp, cả lớp tin vào bùa thi cử, tôi dẫn đầu vỗ tay tán thưởng (Phần tiếp theo)

Chương 10

5 phút

Mỗi Ngày Đều Sợ Đại Ca Trường Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 12

7 phút

Em chồng chiếm đoạt tân phòng, tôi bế con dứt khoát rời đi, một năm sau họ phải ngước nhìn

Chương 20

7 phút

Nữ quỷ mang thai chấn động tam giới, Đế quân hạ phàm tranh giành cốt nhục, nàng vừa mở lời, ngài ngẩn ngơ

Chương 21

13 phút

Ly hôn đi! Người mới của anh đã chọc giận tôi rồi (Toàn văn)

Chương 7

19 phút

Anh ta nói ánh trăng sáng đã trở về, tôi quay lưng ra nước ngoài

Chương 34

21 phút

Mài mực cho lão già thôn quê năm năm, ngày thái tử chọn phi mới biết ông là đế sư

Chương 6

30 phút

Sau khi mang thai bỏ trốn, người chồng từng chê tôi vô sinh đã hối hận đến phát điên (Phiên ngoại hoàn)

Chương 7

34 phút
Bình luận
Báo chương xấu