Sau Khi Sống Lại, Thiếu Gia Giả Trở Thành Vạn Người Mê

Nhậm Tiểu Nguyệt tức đến độ trợn tròn cả hai mắt lên, lớn tiếng quát tháo: "Cậu còn dám hỏi là làm sao à! Anh ấy phải đeo máy trợ thính, thì làm cái kiểu gì để làm Tiền Phong được cơ chứ. Cậu hại anh ấy bị mất đi thính lực, từ trước đến nay chưa từng có lấy một mảnh biểu hiện hối lỗi cắn rứt lương tâm nào cả, bây giờ thì hay rồi, đến cả nhớ mà cậu cũng chẳng thèm nhớ nữa rồi đúng không!"

Thẩm Lạc hoàn toàn ngây dại đờ đẫn cả người ra tại chỗ.

"Tiểu Nguyệt!" Nhậm Hằng lập tức lên tiếng kéo gi/ật cô em gái lại. Nhưng Tiểu Nguyệt vẫn vô cùng bướng bỉnh không phục.

"Em nói có chỗ nào sai à? Chẳng phải chính anh ta là người đã bắt anh phải nhảy từ trên bờ sông xuống hay sao. Tại sao bấy lâu nay anh cứ nhất quyết không cho em nói ra chuyện này hả."

"Cậu dựa vào cái tư cách gì cơ chứ, Thẩm Lạc. Hiện tại xem ra, cậu cũng chẳng phải là con trai ruột của cha nuôi đâu. Thế thì cậu có phải là cũng nên đi nhảy sông một lần cho biết—"

"Nhậm Tiểu Nguyệt!" Nhậm Hằng thật sự đã nổi gi/ận đùng đùng rồi. Tiểu Nguyệt lúc này mới chịu im bặt khóa miệng lại.

Nhậm Hằng đỡ trán: "Em đi qua đây với anh."

Anh kéo Tiểu Nguyệt đi sang một góc khuất bên cạnh. Sau khi đã khôi phục lại được sự bình tĩnh, liền nhỏ nhẹ mở lời giao tiếp khuyên nhủ cô em gái: "Đừng có cãi vã kiểu như vậy nữa. Em khó lẽ là thật sự muốn bắt Thẩm Lạc phải đi nhảy sông thật hay sao?"

Tiểu Nguyệt cố chấp im lặng một hồi lâu, cuối cùng vẫn khẽ cúi đầu nhận lỗi: "Dĩ nhiên là không phải rồi ạ."

"Em chỉ là nhìn không vừa mắt cái kiểu tác phong làm màu đại thiếu gia đó của anh ta thôi…… Haiz, em vừa rồi chỉ là buột miệng nói ra mấy lời tức khí lúc gi/ận dữ mà thôi……"

Nhậm Hằng cũng biết rõ tính tình của Tiểu Nguyệt chẳng qua chỉ là quá mức thẳng ruột ngựa có gì nói nấy mà thôi, cô bé tuy rằng có mối qu/an h/ệ thân thiết gắn bó nhất với người anh trai là anh đây, nhưng đối với Thẩm Lạc thì chung quy lại vẫn là có chút tình cảm anh em bầu bạn lớn lên cùng nhau.

Năm đó khi anh nhảy xuống dòng sông, Tiểu Nguyệt là người đã tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc. Khi đó tuổi đời của cô bé còn quá nhỏ, sự kiện lần đó có lẽ đã dọa cho cô bé một trận sợ khiếp vía đến tận linh h/ồn, thành thử ra bấy lâu nay cô bé mới cứ mãi canh cánh trong lòng không thể nào quên đi nổi.

Thế nhưng thực chất, cũng giống như việc Tiểu Nguyệt không hề thực sự muốn ra tay làm tổn thương Thẩm Lạc vậy. Đứa trẻ Thẩm Lạc mới chỉ có bảy tám tuổi đầu vào năm đó, cũng hoàn toàn không hề thực sự có ý đồ muốn h/ãm h/ại anh.

Vào thời điểm đó, Nhậm Hằng mới chỉ đến Thẩm gia chưa được bao lâu. Bởi vì biểu hiện của anh ở trường học quá mức xuất sắc ưu tú, Thẩm Lạc liền bị bố mẹ đem ra trách ph/ạt phê bình một trận lôi đình. Cậu bỗng chốc nổi cơn tam bành hờn dỗi, đùng đùng bỏ nhà ra đi.

Nhậm Hằng liền chạy ra ngoài đi khắp nơi tìm ki/ếm cậu. Cả hai đứa khi đó đều là những đứa trẻ con, chạy cũng chẳng thể chạy đi đâu được xa xôi cho lắm, chẳng qua chỉ là chạy tới khu công viên nằm ngay sát phía sau căn biệt thự của bọn họ mà thôi, nơi đó vừa vặn có một con sông nhân tạo chảy qua.

Thẩm Lạc một mình ngồi ở bên bờ sông thút thít lau nước mắt, Nhậm Hằng muốn dẫn cậu quay trở về nhà. Thẩm Lạc nhất quyết không chịu. Nháo nhào một hồi lâu, Nhậm Hằng mới mở miệng hỏi cậu phải làm thế nào thì cậu mới chịu toàn tâm toàn ý công nhận anh làm anh trai, Thẩm Lạc liền bảo trừ phi anh chịu nhảy xuống dưới kia.

Thẩm Lạc hồi còn nhỏ固然 là có chút tùy tiện cá tính ngang bướng thật, thế nhưng đứa nhỏ này kém anh tận một tuổi đầu, vừa không hề ra tay đẩy anh xuống, cũng chẳng hề dùng tới bất cứ th/ủ đo/ạn u/y hi*p dụ dỗ nào cả. Chẳng qua chỉ là đang khóc lóc om sòm buột miệng nói ra một câu hờn dỗi lúc tức gi/ận mà thôi.

Việc nhảy xuống hoàn toàn là do chính bản thân anh tự mình đưa ra quyết định.

Con sông nhân tạo đó vốn dĩ rất nông, dòng nước chảy cũng chẳng hề xiết chút nào. Nhậm Hằng ít nhiều gì thì cũng là đang mượn dùng cái tính khí tùy tiện của Thẩm Lạc, muốn biến việc mình bị thương tổn trở thành một quân bài mặc cả, nhằm chiếm đoạt có được những nguồn tài nguyên tốt hơn từ chỗ của cha nuôi và mẹ nuôi mà thôi.

Thế nhưng sự đời đúng là không tài nào lường trước được, mọi chuyện lại xảy ra một cách quá mức không may mắn. Anh đã va phải một hòn đ/á nằm chễm chệ dưới đáy sông với một tỷ lệ x/ác suất cực kỳ nhỏ nhoi, phải mất một hồi lâu sau mới được người ta vớt c/ứu mạng lên trên bờ. Sau đó còn bị lên một trận sốt cao co gi/ật kéo dài. Từ đó trở đi thính lực liền bị tổn hại nghiêm trọng.

Danh sách chương

5 chương
20/08/2026 21:57
0
11/08/2026 14:21
0
11/08/2026 14:20
0
11/08/2026 14:20
0
11/08/2026 14:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu