Alpha Mang Thai, Con Chó Săn Nhà Tôi Phát Điên Rồi

Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lợi.

Ít nhất vào một vài thời điểm, tôi cảm thấy rất sảng khoái.

Tôi tự an ủi.

Sau khi tỉnh lại từ trạng thái bị tôi hôn đến mê mẩn, Chiêu Ngọc lại lén lút đến cửa văn phòng nhìn tr/ộm.

“Tôi nhớ hôm nay công việc của cậu không nhẹ đến mức cho phép đi lang thang khắp nơi.”

Chiêu Ngọc khựng lại.

Mím môi, rụt đầu về.

Ngoài cửa truyền vào một tiếng lí nhí:

“Tôi chỉ xem anh có làm việc nghiêm túc không.”

Tôi bật cười.

“Cậu có thể mang máy tính sang đây.”

Tiếng bước chân ngoài cửa lập tức chạy đi.

Chẳng bao lâu sau lại chạy về.

Chiêu Ngọc bê theo một chiếc bàn nhỏ và ghế đẩu không dùng đến, ngồi cách tôi không xa.

Có lẽ vì vui, cậu ta ngoan hơn nhiều, cúi đầu xử lý công việc.

Không biết qua bao lâu, bụng tôi kêu lên.

Tôi sờ phần bụng mới chỉ hơi nhô, lấy đặc sản Chiêu Ngọc mang về từ ngăn kéo.

Vừa ăn được một miếng, Chiêu Ngọc đã như một cơn gió lao đến bên cạnh.

“Thích không?”

Ánh mắt đầy chờ mong.

“Thích.”

Tôi lấy hộp đồ ăn ở góc đưa cho cậu ta.

“Vị này không ngon lắm.”

Chiêu Ngọc ăn thử.

“Đúng là không ngon.”

“Vậy đừng ăn.”

Cậu ta đẩy hộp ra.

Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nó.

Nghĩ một lúc, Chiêu Ngọc lại kéo về, nhét vào miệng.

Không cần nghĩ tôi cũng biết cậu ta đang tính gì.

Có lần Chiêu Ngọc mang đặc sản từ nơi khác về.

Cả tôi và cậu ta đều không thích.

Tôi không muốn lãng phí nên chia cho trợ lý và nhân viên.

Cả ngoại hình lẫn gia thế của tôi đều thuộc loại nổi bật trong số Alpha.

Vài nhân viên omega thấy tôi cười đưa đồ ăn, x/ấu hổ đến nói không thành câu, còn lắp bắp bảo lần sau sẽ mang bánh tự làm cho tôi nếm.

Chiêu Ngọc nhìn thấy.

Vẻ mặt giống như chịu đả kích cực lớn.

Ngay cả vành mắt cũng đỏ.

Từ đó về sau, cậu ta biến thành thùng rác.

Đồ tôi không thích, dù chính cậu ta cũng gh/ét, vẫn sẽ ăn hết.

Đỡ phải để tôi mang cho người khác khiến cậu ta gh/en.

Quay đầu, tôi bắt gặp vẻ mặt nghi ngờ của Chiêu Ngọc.

Đồ ăn trong miệng còn chưa nuốt.

Giữa mày nhíu ch/ặt.

Cậu ta liên tục ngửi.

“Tin tức tố của anh…”

“Có gì đó lạ.”

## Chương 8: Một Omega Họ Chiêu

Chiêu Ngọc ngửi như chó.

“Trước đây tôi chưa từng ngửi thấy tin tức tố thế này trên người anh.”

Tôi hơi căng thẳng.

Cậu ta ngửi một lúc.

Phát hiện mình đến quá gần, mặt đỏ lên rồi lùi lại.

Chưa được mấy giây lại ghé về.

“Anh mệt quá à?”

“Tôi hơi mệt.”

Chiêu Ngọc lập tức đắc ý.

“Ngày mai hai chúng ta nghỉ một hôm.”

“Tôi đưa anh đi sở thú nhé?”

“Buổi tối đến ăn ở nhà hàng mới mở.”

Tôi im lặng rồi lắc đầu.

“Không đi.”

Chiêu Ngọc nhìn tôi.

Dường như nghĩ sai hướng.

“Chú Đào với dì Đào sắp xếp xem mắt cho anh?”

Tuổi tôi không còn nhỏ.

Cha mẹ thường xuyên sốt ruột.

Mỗi lần Chiêu Ngọc biết tôi được sắp xếp xem mắt, cậu ta sẽ lập tức dựng lông, cả ngày xoay quanh tôi.

Lúc không thể ở bên cạnh còn cấu kết với nhân viên báo cáo tình hình.

“Tôi cũng không còn nhỏ.”

“Xem mắt chẳng phải rất bình thường sao?”

Tôi lén quan sát.

Chiêu Ngọc đứng hình.

Môi mấp máy hồi lâu vẫn không nói được lời nào.

Có lẽ hai mã lệnh trong đầu lại bắt đầu xung đột.

“Alpha… nên lấy sự nghiệp làm trọng.”

“Yêu một omega cũng không ảnh hưởng sự nghiệp.”

Tôi cố ý kí/ch th/ích.

“Tôi đã hẹn rồi.”

“Cho người ta leo cây thì sẽ buồn.”

“Nếu omega không được, vậy cậu thấy tôi nên ở bên ai?”

“Chẳng lẽ đ/ộc thân cả đời?”

Chiêu Ngọc lại chú ý sai trọng điểm.

“Không được!”

“Omega nào có thể quan trọng hơn tôi—bạn nối khố, bạn thân, anh em tốt, cộng sự của anh!”

Trong đầu cậu ta toàn cảnh tôi và omega ngọt ngào.

Rõ ràng đã mất lý trí.

“Không được không được không được!”

“Anh còn trẻ!”

“Chưa đến tuổi xem mắt!”

“Thêm hai năm nữa tôi đã ba mươi rồi.”

“Vẫn không được!”

Tôi phang một cái vào lưng Chiêu Ngọc.

“Gào nữa thì cút!”

“Anh vì một omega không quen mà đuổi tôi?”

“Vì một omega!”

Chiêu Ngọc càng đi/ên hơn.

“Tôi không đi!”

“Tôi tuyệt đối không đi!”

Cậu ta tháo thắt lưng, ngồi phịch xuống ghế đẩu rồi buộc mình với chân ghế.

“Trừ khi anh đồng ý không đi!”

“Nếu không tôi sẽ ngồi mãi ở đây!”

“Tôi sẽ nhịn đói đến ch*t!”

“Được.”

Tôi xách áo khoác.

“Vậy tôi đi.”

Chiêu Ngọc hoảng, đứng dậy đuổi theo.

“Khoan!”

“Đào Tấn!”

Thắt lưng buộc vào chân ghế còn chưa tháo.

Chiêu Ngọc kéo theo chiếc ghế chạy rầm rầm.

Tôi quay đầu.

Cậu ta đuổi theo, bên hông còn buộc một cái ghế đẩu.

Tôi: “…”

Tôi bắt đầu tự kiểm điểm tại sao mình lại thích tên th/ần ki/nh này.

*

Tối đó, Chiêu Ngọc lại trèo cửa sổ vào phòng tôi.

Nhà tôi là căn nhà ba tầng có sân riêng.

Cậu ta nói sợ làm phiền cha mẹ tôi nghỉ ngơi, thế nên mỗi lần nửa đêm đến tìm đều trèo cửa sổ như đi vụng tr/ộm.

Tôi vừa tắm xong.

Chưa mặc áo.

Vội kéo quần áo che bụng.

Tin tức tố trong phòng khá đậm.

Chiêu Ngọc ngửi thấy, vẻ mặt lại dần mơ màng.

“Đào Tấn, gần đây tin tức tố của anh hình như…”

Cậu ta cân nhắc.

“Mùi rất dễ chịu.”

Ngửi trọn ba bốn phút mới hoàn h/ồn.

“Tại sao anh lừa tôi?”

Chiêu Ngọc sờ tuyến thể của mình.

“Chú Đào nói căn bản không sắp xếp xem mắt.”

“Ừ.”

“Tôi trêu cậu.”

Sắc mặt Chiêu Ngọc vẫn không tốt.

“Anh… sẽ không thật sự muốn tìm người chứ?”

Cậu ta ấp úng hồi lâu rồi khoanh tay.

“Muốn tìm thì cũng phải tìm một omega thật ưu tú.”

“Đường nét gương mặt phải rõ ràng, có chiều sâu.”

“Chiều cao tốt nhất khoảng 188 cm.”

“Dáng người cũng phải tốt.”

“Khỏe mạnh.”

“Cường tráng.”

Danh sách chương

3 chương
5
06/07/2026 23:27
0
4
06/07/2026 23:26
0
3
06/07/2026 23:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Một tuần trước ngày cưới, đúng dịp sinh nhật tôi

Chương 7

8 phút

Đêm anh ở bên người tình cũ, mẹ tôi đã qua đời trong bệnh viện

Chương 17

10 phút

Ngày tôi cùng bạn thân vượt ải, hệ thống báo cô ấy đã chết

Chương 8

18 phút

Cô ấy đến để phá thai, và bình luận trên mạng cho tôi biết: Đó chính là đứa em gái mất tích mười năm của tôi

Chương 12

20 phút

Gió chiều khó xoa dịu vết thương xưa

Chương 7

27 phút

Mẹ kế che giấu sự thật về cái chết của em trai

Chương 7

28 phút

Sau khi tác thành cho bạn trai và bạn thân, họ cầu xin tôi quay lại

Chương 7

30 phút

Tôi nên gọi ai đầu tiên để sống sót trong nhà người giàu nhất?

Chương 7

32 phút
Bình luận
Báo chương xấu