Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Có lẽ là do ông trời xót thương, kiếp này cả Tống Kinh Triệt và đứa bé đều còn sống.
Hạ Trì bảo tôi phải chuẩn bị sẵn tâm lý, "Một người vẫn luôn thuận buồm xuôi gió như cậu ấy, nay lại chỉ có thể dựa vào xe lăn..."
Chương 13:
Tôi hít một hơi thật sâu: "Không sao, người còn sống là tốt rồi."
Lúc tôi vội vã chạy đến viện điều dưỡng nơi Tống Kinh Triệt sống, cậu ấy đang quay lưng về phía cửa, nổi cáu với chiếc tivi.
"Anh chuyển sang bản phát lại của kênh thể thao giúp tôi đi."
Người hộ lý bên cạnh bất đắc dĩ nói: "Cậu đã xem trận đấu này cả tám trăm lần rồi mà vẫn không thấy chán à?"
Tống Kinh Triệt ngoan cố nắm ch/ặt chiếc điều khiển từ xa: "Anh đừng quan tâm tôi."
Cậu ấy mở bản phát lại, thao tác nhanh chóng và thuần thục chuyển đến đoạn thi đấu gần đây nhất của tôi.
"Anh xem tư thế xuất phát của vợ tôi đẹp biết bao. Anh nhìn góc độ đá/nh tay này đi, rồi cả sức bùng n/ổ lúc nước rút nữa..."
"Sao hôm nay anh không... ngắt lời tôi..."
Người đàn ông chậm rãi quay người lại.
Chiếc điều khiển rơi "cạch" xuống sàn.
Cả người cậu ấy cứng đờ trên xe lăn, sau đó vội ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Tôi vừa định bước tới, Tống Kinh Triệt như một chú chim nhỏ bị h/oảng s/ợ, vội vã xoay xe lăn muốn bỏ chạy.
Tôi đưa tay giữ ch/ặt lấy xe lăn của cậu ấy, dùng chân chặn đường lui.
"Đừng nhúc nhích."
Tôi ấn giữ vai cậu ấy, đột nhiên bật cười.
"Lúc cậu chạy nhảy được bình thường còn chạy không nhanh bằng tôi thì nói gì tới bây giờ."
Tôi nhìn thấy đôi chân của cậu ấy vẫn còn, liền trút được gánh nặng trong lòng.
Xem ra là do tổn thương dây th/ần ki/nh cột sống, nên chân mới rủ xuống vô lực như vậy.
Tống Kinh Triệt cúi gầm mặt, hai bàn tay siết ch/ặt lấy chiếc chăn trên đầu gối, không ngừng lên tiếng đuổi tôi đi.
Tôi hỏi ngược lại: "Tôi đi đâu được?"
"Đâu cũng được." Cậu ấy bỗng đ/ấm mạnh vào chân mình: "Chỉ cần đừng xuất hiện trước mặt tôi..."
Tôi nổi đóa: "Chỉ cho phép cậu lén lút xuất hiện, mà không cho phép tôi xuất hiện sao?"
Cậu ấy yếu ớt phản bác: "Tôi lén lút xuất hiện khi nào..."
Tôi cười lạnh: "Thật sự không có sao? Đường- Sư- Huynh."
Thoắt cái mặt Tống Kinh Triệt đã đỏ bừng.
Đường trong "Đường Tống", cũng giỏi cho cậu ấy khi nghĩ ra được cái biệt danh này.
"Đã tới trường của tôi, vậy tại sao mãi vẫn không chịu xuất hiện?"
Cậu ấy cười khổ: "Tôi không thể làm phiền cậu của hiện tại được, nếu không thì tất cả đều trở thành công dã tràng mất."
Tôi quỳ một bên gối xuống, ôm Tống Kinh Triệt vào lòng.
"Cậu có ngốc không hả. Tự mình chịu hết bao nhiêu đắng cay khổ sở, đến cuối cùng lại còn bị tôi oán h/ận cả đời."
Tống Kinh Triệt khẽ hừ giọng: "Không ngốc, là tôi tự nguyện."
Sau đó cậu ấy đã kể một câu chuyện mà tôi chưa từng hay biết.
"Cậu vốn không biết đâu, ở mỗi một dòng thời gian, mỗi một lần tôi trùng sinh, chính sự dũng cảm và lương thiện của cậu đã c/ứu lấy gia đình tôi hết lần này đến lần khác."
"Đêm hôm đó, mẹ tôi đi làm ca đêm về thì bị cư/ớp. Lúc ấy cậu mới học lớp 11, vậy mà không hề do dự dù chỉ một giây, lập tức lao tới đuổi theo tên cư/ớp."
"Cậu chạy rất nhanh, thoáng chốc đã đuổi kịp bọn chúng và đá/nh gục hết tất cả bọn chúng."
"Cảnh sát bảo nếu không phải nhờ cậu xuất hiện kịp thời rồi hét lớn khiến bọn chúng lùi bước, thì đám người đó đã định rút d/ao ra rồi."
"Lúc tôi tới đồn cảnh sát, cảnh sát nói cậu đã đi rồi."
"Tôi biết cậu học cùng trường cấp ba với tôi, cũng biết được tên của cậu."
"Tôi bắt đầu dò hỏi tin tức về cậu, âm thầm quan sát cậu, cho đến khi..."
Thế nên làm sao cậu ấy có thể không biết vị trí cái lớp học mà cậu ấy đã "đi ngang qua" tới hàng trăm lần kia ở đâu cơ chứ?
Chỉ vì sợ tôi nghi ngờ nên mới cố ý nhờ Hạ Tiểu Hà diễn một vở kịch.
Chẳng qua diễn xuất của ảnh hậu tương lai quá xuất sắc, mới thành công lừa được tất cả mọi người.
Cậu ấy kể năm đó ở quán karaoke, lúc tôi lướt qua vai cậu ấy, tim cậu ấy đã đ/ập vô cùng nhanh.
Khi nghe thấy người khác nói x/ấu tôi, cậu ấy không thể nhẫn nhịn nổi, chỉ có thể phải bắt bọn họ c/âm miệng.
Cậu ấy biết trong tương lai, Hạ Trì sẽ ở bên Hạ Tiểu Hà, sợ tôi sẽ vì thế mà tổn thương.
Vậy nên vào chuyến du lịch tốt nghiệp năm đó, cậu ấy mới một bên ngăn cản Hạ Trì, một bên cự tuyệt tôi...
Cậu ấy không chỉ là đạo diễn của bộ phim "Hiểu Hòa", mà còn là "đạo diễn" của cả cuộc trùng sinh này.
...
Tôi gối đầu lên đùi Tống Kinh Triệt, đan tay mình vào bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng của cậu ấy.
"Tôi sẽ ở bên cạnh cùng cậu trị liệu nhé."
"Chắc chắn sẽ chữa khỏi mà."
Người đàn ông cúi đầu, cố gắng kiềm chế cả cơ thể đang r/un r/ẩy.
Cậu ấy chầm chậm nhắm mắt lại, nơi khóe mắt đã ươn ướt.
Cuối cùng cậu ấy nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của tôi.
"Được. Đều nghe theo cậu cả."
Trời xanh che chở cho những người yêu nhau.
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 9
Chương 13
Chương 8
Chương 22
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook