Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Như Tâm Cát Nguyện
- Thật Đáng Yêu
- Chương 5
Bài đăng vừa lên chưa bao lâu, Hà Minh đã nhắn tin tới.
Hà Minh: Gh/ê vậy Vân nhi, ai chọc cậu nổi đi/ên thế?
Thẩm Vân Chi: Đi không thì nói, đừng nói nhảm.
Hà Minh: Đi chứ. Anh em tốt sao bỏ cậu được. Nhưng có em gái nào đi cùng không đấy?
Bài đăng nhanh chóng kéo theo một đống bình luận với tin nhắn hỏi han.
Đa số đều là mấy câu kiểu:
“Trưởng thành nổi lo/ạn là cái gì vậy?”
“Đăng thật hay đùa đó?”
“Cậu bị kí/ch th/ích gì à?”
Nhưng phiền nhất vẫn là mẹ cậu.
Bà liên tục nhắn tin hỏi tại sao muốn đi Phượng Thành mà không nói trước, còn trách cậu sao lại đăng kiểu bài như vậy lên vòng bạn bè.
Bị làm phiền đến phát cáu, Thẩm Vân Chi dứt khoát chặn luôn WeChat của mẹ.
Sau đó cậu mới quay lại xem những tin nhắn khác từ bạn học.
Phần lớn chỉ là hùa theo trêu chọc, chẳng ai thật sự có ý định đi cùng cậu cả.
Thẩm Vân Chi mở ứng dụng đặt vé máy bay. Ban đầu cậu chỉ định đặt hai vé, coi như cùng Hà Minh đi đâu đó giải khuây vài ngày. Nhưng lúc còn đang phân vân chưa thanh toán, điện thoại bỗng hiện lên vài tin nhắn WeChat mới.
Nhìn thấy tên người gửi, Thẩm Vân Chi khựng lại một chút.
Trình Hoài: Tôi đăng ký.
Trình Hoài: Ngoài tôi ra còn ai đi nữa?
Trình Hoài: Tôi không phải kiểu người ngoan đâu nhé.
Thẩm Vân Chi còn chưa kịp phản ứng thì bên kia đã gửi thêm một tin nữa.
Lần này là ảnh chụp.
Trong ảnh là mấy chai bia được đặt ngay ngắn trên bàn, vài chai đã uống hết.
Thẩm Vân Chi nhìn mà ngơ ra.
Trình Hoài: Đây là bia tôi vừa uống.
Trình Hoài: Tôi nói rồi mà, tôi biết uống rư/ợu.
Trình Hoài: Tôi không phải học sinh ngoan đâu.
“Trời đất…”
Thẩm Vân Chi theo phản xạ đưa tay che miệng, rõ ràng muốn bật cười nhưng lại cố nhịn xuống.
Cậu hít sâu một hơi rồi cầm điện thoại trả lời.
Thẩm Vân Chi: Biết uống rư/ợu thì tính là hư à? Ai xem thường cậu vậy chứ?
Tin nhắn gửi đi rất lâu mà bên kia vẫn chưa trả lời.
Thẩm Vân Chi khẽ cong môi, càng lúc càng thấy Trình Hoài thú vị hơn tưởng tượng.
Bên Hà Minh thì khác hẳn, cậu ta đang gửi liên tục một đống tin nhắn thoại để bàn bạc lịch trình. Đúng lúc đó, Trình Hoài lại nhắn tới.
Trình Hoài: Tôi từng đ.á.n.h người nữa, vậy đủ hư chưa?
Lần này Thẩm Vân Chi bật cười thật.
Thẩm Vân Chi: đá/nh người kiểu gì cơ? Tôi còn từng đ.á.n.h Hà Minh suốt đây này.
Gần như ngay lập tức, tin nhắn mới xuất hiện.
Trình Hoài: Sao cậu cứ nhắc Hà Minh hoài vậy?
Thẩm Vân Chi hơi khựng lại, lần này không trả lời ngay.
Một lúc sau, Trình Hoài lại tiếp tục nhắn.
Trình Hoài: Tôi thật sự từng đ.á.n.h người.
Trình Hoài: đá/nh đến mức phải nhập viện luôn.
Thẩm Vân Chi ngẩn người vài giây, cảm giác như đối phương đang cố dọa mình vậy.
Thẩm Vân Chi: Gh/ê vậy cơ à? Tôi không tin đâu.
Thẩm Vân Chi: Nhưng mà nói thật nhé, người ta phải làm gì cậu mới đ.á.n.h tới mức đó?
Trình Hoài: Không có gì.
Trình Hoài: Chỉ là hắn làm tôi thấy chướng mắt thôi.
Thẩm Vân Chi: Trời ơi, đúng là hư thật luôn rồi.
Thẩm Vân Chi: Được thôi, vậy đi cùng luôn đi!
Dù lời Trình Hoài nói là thật hay giả, Thẩm Vân Chi cũng chẳng quá để tâm.
Cậu chỉ đơn giản cảm thấy nói chuyện với người này rất vui.
Càng trò chuyện càng thấy thú vị.
Dù sao chuyến đi này vốn cũng chỉ để giải tỏa tâm trạng, muốn làm chút chuyện bốc đồng sau khi tốt nghiệp, nên Thẩm Vân Chi chẳng suy nghĩ nhiều mà đồng ý luôn.
Cuối cùng, cậu trực tiếp đặt ba vé máy bay cho cả ba người.
Để tiện bàn bạc lịch trình, Thẩm Vân Chi còn lập hẳn một nhóm chat ba người trên WeChat.
Biết Trình Hoài cũng đi cùng, Hà Minh lập tức căng thẳng, liên tục than thở trong nhóm chat.
Hà Minh: C.h.ế.t rồi, tôi mới rủ được người mình thích đi cùng, giờ Trình Hoài cũng tham gia nữa thì phải làm sao đây?
Thẩm Vân Chi: Cậu lo cái gì?
Hà Minh: Cậu không hiểu đâu. Trình Hoài đẹp trai vậy, lỡ người ta bị phân tâm thì sao? Nguy hiểm lắm.
Thẩm Vân Chi bật cười.
Thẩm Vân Chi: Hai người còn chưa thành đôi mà đã lo rồi à? Sao cậu không nghĩ cô ấy thích tôi đi?
Hà Minh: Không đâu.
Hà Minh: Cô ấy không thích kiểu đẹp như vậy, áp lực lắm. [đùa giỡn.jpg]
Thẩm Vân Chi: Ý gì hả?
Thẩm Vân Chi: Tôi cũng đẹp trai mà!
Thẩm Vân Chi: Sao cô ấy không thấy áp lực với tôi?
Hà Minh: Khác chứ.
Hà Minh: Cậu thì biết gì đâu. [hút th/uốc.jpg]
Thẩm Vân Chi: Đợi đấy.
Thẩm Vân Chi: Đến Phượng Thành là tôi thoát ế luôn cho xem.
Hà Minh: …
Nhắn xong câu đó, Thẩm Vân Chi mới chợt nhận ra lời mình nói nghe hơi kỳ quặc.
Cậu định thu hồi lại, nhưng nghĩ một lúc rồi thôi.
Tắt điện thoại, Thẩm Vân Chi đứng dậy bắt đầu thu dọn hành lý.
Cùng lúc ấy, ở một nơi khác.
Trình Hoài vẫn đang nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn cuối cùng của Thẩm Vân Chi.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt anh, đôi mắt đen sâu thẳm gần như không hề chớp.
Ngón tay cầm điện thoại siết ch/ặt đến mức hằn cả dấu lên lòng bàn tay.
Một lúc lâu sau, Trình Hoài mới chợt hoàn h/ồn, dời mắt khỏi màn hình.
Nhưng trong đầu anh lúc này đã rối tung cả lên, ngay cả nhịp thở cũng trở nên hỗn lo/ạn.
...
Cuối cùng Hà Minh cũng rủ được người mà cậu ta đang trong giai đoạn “m/ập mờ” đi chơi cùng. Đó là một nữ sinh cùng trường nhưng khác lớp.
Sau khi đặt khách sạn xong xuôi, mọi thứ coi như đã được sắp xếp ổn thỏa. Không lâu sau, Thẩm Vân Chi lại nhận được thông tin chuyến bay từ đối phương, kèm theo vé máy bay mà Trương Phi đã đặt giúp. Nhìn qua một lượt, cậu cảm thấy chuyến đi này hẳn sẽ không có vấn đề gì nữa.
Trước khi đi ngủ, Trình Hoài bất ngờ gửi cho cậu một tệp PDF.
Mở ra xem, Thẩm Vân Chi lập tức ngây người.
Đó là một bản hướng dẫn du lịch Phượng Thành chi tiết đến đáng kinh ngạc. Từ địa điểm ăn uống, vui chơi cho tới lịch trình di chuyển đều được sắp xếp cực kỳ rõ ràng. Quan trọng hơn là nhìn vào có thể nhận ra ngay đây không phải kiểu bài tổng hợp sao chép trên mạng, mà là do chính anh tự tay làm, còn mang đậm phong cách cá nhân.
Thẩm Vân Chi lập tức nhắn lại: Cái này cậu tự làm hả? Đỉnh vậy?
Thẩm Vân Chi: Đúng kiểu học bá luôn ấy. Chi tiết đến mức này chắc tốn nhiều thời gian lắm nhỉ? Đi chơi thôi mà, thoải mái chút cũng được.
Tin nhắn của Trình Hoài nhanh chóng hiện lên: Tôi chưa từng đến Phượng Thành.
Thẩm Vân Chi hơi bất ngờ: Vậy ai từng đi à?
Một lúc lâu sau, bên kia mới trả lời: Tôi chỉ không muốn lần đầu tiên phải qua loa như vậy.
Đọc xong câu đó, Thẩm Vân Chi ngẩn người mất mấy giây.
Gia cảnh của Trình Hoài rõ ràng rất tốt, vậy mà đây lại là lần đầu anh đi du lịch xa sao?
Nghĩ thêm một chút, cậu lại thấy cũng hợp lý. Một người như Trình Hoài có khi từ nhỏ đến lớn chỉ biết học, lấy đâu ra thời gian rong chơi như người khác.
Nghĩ vậy, Thẩm Vân Chi khẽ cười rồi trả lời qua loa vài câu, sau đó đặt điện thoại xuống chuẩn bị ngủ.
Nhưng nằm được một lúc, cậu lại bắt đầu thấy không yên lòng.
Chuyến đi này thật sự có hơi kỳ lạ.
Đặc biệt là chuyện liên quan đến Trình Hoài.
Rõ ràng đã biết người ta thích mình, vậy mà cậu vẫn kéo anh vào chuyến đi này.
Nghĩ thế nào cũng thấy bản thân có hơi quá đáng.
Thẩm Vân Chi kéo chăn lên che mặt, thấp giọng tự m/ắng mình:
“Đúng là đồ tồi.”
Đúng lúc sắp chìm vào giấc ngủ, trước mắt cậu lại hiện lên hình ảnh quen thuộc kia.
Da đầu Thẩm Vân Chi lập tức tê rần.
“Trời đất… lại nữa hả?!”
Quả nhiên, nhật ký của Trình Hoài lại xuất hiện.
[Ngày mai bọn mình sẽ cùng đi du lịch. Chỉ cần nghĩ thôi đã khiến mình vui đến mức không ngủ được. Đây là chuyến đi đầu tiên của mình và cậu ấy. Mình muốn nhớ thật kỹ từng phút từng giây. Nhưng hôm nay cậu ấy nói mấy lời đó làm mình bực lắm. Sao cậu ấy có thể tùy tiện như vậy chứ? Lần này mình nhất định sẽ trông chừng cậu thật kỹ. Không cho bất kỳ ai tới gần cậu hết. Cậu ấy đáng yêu như vậy mà lại chẳng biết gì cả. Mình phải bảo vệ cậu ấy mới được.]
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 14
Chương 34
Chương 21
Chương 15
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook