Khóa Chặt Nam Chính Não Yêu

Khóa Chặt Nam Chính Não Yêu

Chương 07

03/03/2026 18:28

Tôi tạm thời dọn vào ổ chó của Tống Thành - thằng bạn ng/u ngốc nhất hệ mặt trời.

Việc đầu tiên là nghỉ việc ngay lập tức. Rồi ngồi chờ hệ thống ra chỉ thị tiếp theo.

Tống Thành là người bạn tốt nhất của tôi ở thế giới này, là anh em chí cốt khác cha khác mẹ của tôi.

Năm mười lăm tuổi, tôi trượt chân rơi xuống sông, nó chẳng nói chẳng rằng nhảy ùm theo vớt tôi lên.

Lúc lên thì chính mình bị sặc nước đến nửa sống nửa ch*t, ôm tôi r/un r/ẩy hồi lâu, nói không thành tiếng.

Đó gọi là tình bạn sinh tử.

Vừa nghe tôi chia tay, Tống Thành lôi phắt tôi đến bar.

Vài chén rư/ợu vào bụng, nó bắt đầu gào lên: "Chia tay là tốt!"

Nó ghé sát lại, bắt đầu đại hội kể tội Chu Cảnh Nặc: "Tao muốn nói lâu rồi! Thằng Chu Cảnh Nặc đó, bản tính đ/ộc đoán đ/áng s/ợ! Mày ăn mấy miếng nó cũng quản, mấy giờ về nó quản, đi chơi với ai nó càng quản! Xích mày vào cạp quần nó chắc nó còn chê chưa đủ sát! Đây đâu phải tìm người yêu, đây là tìm một ông bố thì có."

Tôi nhấp một ngụm rư/ợu, lầm bầm hưởng ứng: "Đúng thế..."

Nó càng nói càng hăng, bẻ từng ngón tay liệt kê tội trạng:

"Quản trời quản đất, đến cả mày nhìn chó hoang thêm hai giây nó cũng châm chọc nửa ngày."

"Lần trước hai đứa mình đi đ/á/nh bóng về trễ nửa tiếng, trời ơi, tao suýt tưởng nó sai vệ sĩ ném tao xuống sông!"

Phải, Chu Cảnh Nặc lớn hơn tôi năm tuổi, hắn thực sự quản tôi rất nghiêm.

Từ nhỏ tôi đã quen tự do, chưa từng có ai chăm sóc tỉ mỉ đến thế.

Đột nhiên xuất hiện một người, xông vào cuộc sống tôi, vạch ra ranh giới, đặt ra quy tắc.

Quan tâm tôi ăn gì, mặc gì, có lạnh không, có đói không, mấy giờ ngủ, chơi với ai.

Ngay cả khi hắn đi công tác xa, cũng sẽ canh giờ gọi video kiểm tra.

Nồi nào úp vung nấy, hắn thích quản tôi, tôi cũng cam tâm tình nguyện để hắn quản.

Nhưng cảm xúc và hơi rư/ợu cùng bốc lên đầu, tôi cũng hăng m/áu, đặt mạnh ly xuống, gào theo…

"Chứ còn gì nữa! Bên trên trông già, bên dưới trông nhỏ, bá đạo chuyên quyền, không có nhân tính!"

Hét xong câu này, tôi và Tống Thành đồng thời rùng mình một cái. Da gà da vịt trên cánh tay nổi hết cả lên.

Tống Thành ngơ ngác nhìn quanh: "Mày có thấy... đột nhiên lạnh buốt không?"

Tôi lờ mờ cảm nhận ánh mắt đầy oán niệm như muốn đ/ốt sau lưng. Quay đầu lại nhìn, lại chẳng thấy gì.

Danh sách chương

5 chương
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu