Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi lặng lẽ chuyển nhà, cũng không gọi ai đến ăn tân gia. Dù sao tôi cũng lười dọn dẹp, lại càng lười tiếp khách. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn như vậy, nhưng khi nằm trên giường đến tám giờ tối, tôi vẫn quyết định đi thăm hỏi hàng xóm một chút. Dù sao b/án anh em xa m/ua láng giềng gần, sau này lỡ có việc gì cần làm phiền người ta thì sao?
Tôi lục lọi tủ đồ, chuẩn bị một túi to đồ ăn vặt, thấp thỏm gõ cửa nhà hàng xóm.
"Cạch" một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra. M/áu trong người tôi đông cứng ngay tại chỗ.
Cố Thành.
Lại là Cố Thành!
Cậu ta mặc chiếc áo len cao cổ, tôn lên vóc dáng cao ráo. Cậu ta cười hì hì nhìn tôi, đáy mắt không hề có chút ngạc nhiên nào.
Cậu ta nói: "Xin chào!"
Chào cái đầu q/uỷ nhà cậu, tôi ném thẳng túi đồ ăn vặt vào người cậu ta, đ/ập cậu ta từ cửa lớn lùi hẳn vào huyền quan.
Chương 12:
Sau đó tôi quay đầu bỏ đi, đóng sầm cửa nhà mình lại một tiếng thật lớn. Tôi trượt người dựa vào cửa, từ từ ngồi bệt xuống đất, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Đột nhiên điện thoại "tinh tong" một tiếng, là tin nhắn từ một số lạ.
[Đừng ngồi dưới đất, lạnh lắm!]
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cứ như thể Cố Thành đang nhìn tôi xuyên qua cánh cửa, nhìn thấu tất cả mọi thứ của tôi, nhìn thấu cả trái tim tôi.
Chương 17
Chương 39
Chương 16.
Chương 14.
Chương 15
Chương 7
Chương 496: Con đường sau này (HẾT)
Chương 12: Người chết thứ hai
Bình luận
Bình luận Facebook