Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con trai tôi mới năm tuổi, vậy mà đã điều khiển chiếc xe đồ chơi rất vững vàng.
Mới vừa đây thôi, tôi còn ngồi ghế phụ, lòng ngập tràn niềm vui và tự hào.
Vậy mà chỉ vài phút sau…
Tôi đứng ch*t lặng nhìn vết xước trên chiếc Maybach. Hai chân mềm nhũn.
Trời ơi, xe đồ chơi thì làm gì có bảo hiểm như xe thật.
Với mức lương chỉ năm ngàn tệ một tháng, tôi sao có thể đền nổi...
"Mẹ ơi…"
Cậu nhóc cũng biết mình gây họa, dáng vẻ hoảng hốt y hệt tôi.
Tôi nuốt nước mắt an ủi:
"Không sao đâu, mẹ... mẹ sẽ xử lý được."
Vừa dứt lời, một người đàn ông bước xuống xe.
Anh mặc vest may đo, dáng cao, đứng ngược sáng, khí chất lạnh lùng mà nghiêm nghị khiến tôi không dám ngẩng đầu lên.
Toang thật rồi… lần này chắc không tránh khỏi chuyện lớn.
Tôi đang định cúi đầu ôm con mà khóc thì nghe giọng nam trầm, lạnh mà rõ ràng:
"Cô phải chịu trách nhiệm toàn bộ."
Chỉ ba từ ấy thôi khiến tim tôi như đóng băng.
Nhưng điều khiến tôi càng kinh hãi hơn—
Giọng nói đó… sao giống hệt Vương Kỵ, bạn trai cũ tôi đã chia tay năm năm trước.
Phản xạ cơ thể nhanh hơn n/ão bộ, tôi lập tức ghì ch/ặt mặt con vào ng/ực.
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook