Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Làm chó săn cho nam chính chẳng dễ chút nào.
Tôi chỉ lảng vảng ở đó một lát, cảnh sát đã c/òng luôn cả tôi vào.
Khi làm xong bản lời khai bước ra, trời đã tối đen như mực.
Tôi bước đi trước, nghe thấy sau lưng có tiếng ch/ửi đổng:
"Đm, đừng để tao bắt được thằng nào báo cảnh sát."
"Đồ s/úc si/nh vô đạo đức, thứ cặn bã chó má!"
Tôi vô thức ngoái lại nhìn Chu Diễn.
Trời tối đến mức chỉ có thể nhờ ánh đèn đường phía xa để thấy mấy bóng người phía sau.
Tiếng bước chân đột nhiên khựng lại.
"Sao tao chưa thấy mày bao giờ thế?"
"Có phải mày là thằng tâm địa bẩn thỉu báo cảnh sát không?"
Giọng điệu của tên vừa ch/ửi nãy giờ.
Tôi để ý ánh mắt Chu Diễn dường như luôn dán vào người mình, khiến tôi nhớ đến cái meme mình từng xem:
"Tao sẽ dõi theo mày... mãi... mãi..."
Đúng là nam chính ngôn tình học đường thiếu chất nhất tôi từng thấy, dù tôi cũng chỉ gặp mỗi hắn.
Thấy tôi im lặng, tên kia rõ ràng mất kiên nhẫn, bước những bước nặng nề về phía tôi.
Ánh đèn đường loá lên, lộ rõ khuôn mặt hung tợn của gã.
Chu Diễn bước lên hai bước, vượt qua gã, buông lời như vô tình:
"Tao cũng muốn biết thằng chó nào báo cảnh sát, phá hỏng chuyện của bọn tao."
"Đáng lẽ hôm nay bọn tao với phe mày đã phân thắng bại rồi."
"Nhưng chắc không phải là..."
Tôi vừa lúc bước vào vùng ánh sáng đèn đường, đèn sáng rực khiến tôi đưa mắt nhìn Chu Diễn.
Quả nhiên là nam chính, ch/ửi bản thân mà mặt cũng không biến sắc.
Khoảnh khắc tôi quay đầu, ánh mắt Chu Diễn chợt gi/ật giật, đờ đẫn nhìn tôi như nghẹn lời, yết hầu lăn nhẹ.
Hắn khẽ thốt:
"Tao thấy nó nhìn không giống loại người đó."
Tên kia ngắm tôi một lúc, dừng bước.
"Ừ, không giống thật."
Lời gã chưa dứt, khoảng cách giữa tôi và Chu Diễn đã thu ngắn còn chưa đầy một mét.
Lần này, tôi thấy rõ biểu cảm của Chu Diễn.
Linh cảm mách bảo tôi có gì đó kỳ quặc, nhất là ánh mắt này của Chu Diễn, nhìn càng lúc càng không ổn.
Ánh mắt ấy của hắn, trông... rất đói khát.
Nhưng hệ thống bảo:
[Không có vấn đề gì đâu, cậu đừng có kêu gào lo/ạn lên.]
[Sau này rồi sẽ có lúc cho cậu kêu.]
Tôi thật sự hối h/ận vì đã không hỏi thêm một câu.
Đến khi hiểu ra ý của lời đó, thì mọi chuyện đã quá muộn.
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook