Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THANH PHONG TỪ LAI
- Chương 11: HẾT
"Đệ c.h.ế.t rồi, Thiên Địa sụp đổ, Vũ trụ tan biến, vạn vật thế gian đều phải tuẫn táng theo đệ."
"Đến khi tỉnh lại, ta lại trở về Hợp Hoan Tông."
Hóa ra ta mới là nhân vật chính, thoại bản vì ta mà vận hành. Lâm Ái chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, kẻ tưởng rằng có thể cư/ớp đoạt đời ta để ở bên Lục Cấn An. Nhưng nếu ta c.h.ế.t, vạn vật sẽ hủy diệt, đó mới chính là đại kiếp diệt thế thực sự.
Sự cố ngoài ý muốn chính là ng/uồn cơn.
"Đệ có biết khi thấy đệ toàn thân đẫm m.á.u ngã gục trong vũng m.á.u đó, ta đã tưởng... ta lại đến muộn nữa rồi."
Hồ ly xinh đẹp ấy khóc đến nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã từng giọt, va đ/ập mạnh mẽ vào trái tim ta.
"Thẩm Vô Y, lần này huynh đã tìm thấy ta rồi."
Đáp lại ta là cái ôm siết ch/ặt như muốn khảm ta vào lòng. Trái tim đầy rẫy nghi hoặc của ta, cuối cùng cũng nhận được một đáp án vừa cảm động vừa xót xa.
19.
Bên ngoài Càn Nguyên Tông. Đệ t.ử Hợp Hoan Tông dốc toàn bộ lực lượng, theo sát Thẩm Vô Y, đích thân trợ trận cho ta.
"Đệ t.ử Hợp Hoan Tông - Từ Thanh Lai, tới đây b/áo th/ù!"
Chưởng môn Càn Nguyên Sơn đứng ra giảng hòa, nhưng thấy tâm ý b/áo th/ù của ta đã quyết, cuối cùng cũng chỉ đành giao ra mấy tên đệ t.ử kia. Bọn chúng khóc lóc t.h.ả.m thiết, quỳ rạp dưới đất sám hối về lỗi lầm năm xưa.
Cổ thụ năm nào, giờ chỉ là lũ kiến hôi. Địa vị đảo ngược, đáng tiếc bọn chúng chỉ vì sợ c.h.ế.t chứ chẳng hề có lấy một tia hối lỗi. Một ki/ếm c.h.é.m qua, mười kẻ đều không còn đường sống.
Ta ngước nhìn vầng thái dương rực rỡ nơi chân trời, đột nhiên có chút nhớ nhà. Sau khi từ biệt các đệ t.ử Hợp Hoan Tông, ta ngự ki/ếm đưa Thẩm Vô Y trở về nơi ngôi làng cũ năm xưa.
Cứ ngỡ nơi đó vẫn là một mảnh hoang tàn đổ nát, nào ngờ nơi đây đã hồi sinh thành một thôn xóm mới. Có khói bếp lượn lờ, có tiếng hài t.ử nô đùa nghịch ngợm, và cả mái hiên nhà cũ thân thuộc kia nữa. Ta từng bước tiến lại gần, phảng phất như thấy nương ta đang dùng tạp dề lau tay, cười gọi ta vào dùng bữa. Cha ta thì ngồi bên bàn, gắp những miếng thịt thỏ lớn vào bát của hai mẫu tử.
Cha, nương, hài nhi đã b/áo th/ù cho hai Người rồi.
"Không vào sao?" Thẩm Vô Y hỏi ta.
Ta lắc đầu: "Đã là nhà của người khác rồi."
Thế nhưng Thẩm Vô Y lại nắm lấy tay ta, sải bước đi thẳng vào trong. Ngược chiều ánh sáng, đôi mắt đào hoa của huynh ấy ngập tràn sự nhu tình, "Thanh Lai, đây không phải nhà người khác, đây là nhà của chúng ta."
Lúc này ta mới biết, sau khi c/ứu được ta, Thẩm Vô Y đã sai người tới đây tái thiết lại thôn làng. Thậm chí cả vị trí ngôi nhà cũ của ta, huynh ấy cũng dựa theo lời kể của ta từ những kiếp trước mà phục dựng lại từng chút một.
"Thẩm Vô Y, ta cũng có một bí mật muốn nói cho huynh biết."
Trong ánh mắt ngẩn ngơ của huynh ấy, ta đã kể hết cho huynh ấy nghe về Lâm Ái, Lục Cấn An và cả những dòng chữ kỳ quái kia.
"Trước đây ta luôn nghĩ, tại sao cuốn thoại bản này lại không có kết cục. Giờ nghĩ lại, có lẽ là sau muôn vàn trắc trở, huynh và ta mới là đôi lứa xứng đôi nhất."
20.
Lâm Ái vốn dĩ không thuộc về Thế giới này. Sau khi bị Lục Cấn An l/ột bỏ ki/ếm cốt, tu vi thấp kém lại thêm cảnh giới bất ổn, hắn đã trở thành một phế nhân. Ý thức tự chủ của ta thức tỉnh, cùng Thẩm Vô Y bước ra một kết cục mới, thế nên cái gọi là "sự cố ngoài ý muốn" như hắn cũng tự nhiên bắt đầu bị đào thải.
Đầu tiên là mọi người nhìn thấy hắn sẽ vô thức lãng quên, tiếp đó là có người bắt đầu không còn nhìn thấy hắn nữa. Cuối cùng, ngoại trừ ta, Thẩm Vô Y và Lục Cấn An ra, không còn ai có thể nhìn thấy, nghe thấy hay cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
Hắn tuy còn sống, nhưng đã c.h.ế.t giữa muôn người. Hắn gào thét, đ/au đớn, hối h/ận và sợ hãi, cuối cùng đến cả cuốn thoại bản mà hắn nương tựa cũng dần dần vứt bỏ hắn. Hắn phát đi/ên rồi.
Lục Cấn An từng đến tìm ta vài lần, nhưng ta không gặp. Về sau chẳng biết thế nào, không ngờ hắn sinh ra tâm m/a, tu vi ngưng trệ không tiến thêm được bước nào, ngày ngày mượn rư/ợu giải sầu đến tận đêm khuya. Nhiều năm sau đó, chẳng còn ai nhớ đến một Huyền Sương Ki/ếm chủ thanh lãnh cô ngạo của Ngọc Hư Ki/ếm Tông nữa, người đời chỉ nhớ rằng ở Ngọc Hư Ki/ếm Tông có một lão nát rư/ợu quái dị và t.h.ả.m hại.
Ta và Thẩm Vô Y cùng nhau tu hành, cùng nhau c/ứu thế. Thấm thoát đã năm trăm năm trôi qua. Ngày phi thăng, chín đạo thiên lôi t.ử kim giáng xuống, nhưng lại bị hào quang công đức từ việc thiện của chúng ta che chắn. Đắc đạo chính quả, như nguyện phi thăng.
...
"Ba ơi, sau đó thì sao nữa ạ?"
"Sau đó bọn họ phi thăng vào Tiên giới, tu luyện vạn năm, mở ra một khe nứt thời không rồi lạc đến một Thế giới mới."
"Rồi sao nữa, rồi sao nữa ạ?"
"Thẩm Vô Y mở công ty, Từ Thanh Lai dùng bút danh, viết một cuốn tiểu thuyết tu tiên."
"Thật ạ? Thế tên truyện là gì ạ?"
"Thanh Phong Từ Lai."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
NIỆM LANG QUÂN
Ta vốn là thư đồng của thiếu gia, từ thuở nhỏ đã kề cận hầu hạ hắn đọc sách.
Năm mười sáu tuổi, hắn bế ta lên giường, thủ thỉ rằng da ta trắng tựa mỡ đông, người đẹp như ngọc, chẳng biết còn phong tình hơn bao nhiêu đóa hoa rực rỡ ngoài kia.
Sau này, hắn đỗ Trạng nguyên, muốn rước thiên kim tiểu thư nhà Thượng thư vào cửa. Hắn liền đích thân đút cho ta một chén rư/ợu đ/ộc, sau đó b/án ta vào Tiêu Tương Quán.
"Một đôi tay ngọc ngàn người gối, nửa điểm môi son vạn kẻ hờn. Từ nay về sau, đó chính là nửa đời còn lại của ngươi."
"Đừng trách ta, có trách thì trách thân phận ngươi thấp hèn, lại còn mang thân nam nhi!"
Tâm ta ng/uội lạnh như tro tàn, trở thành một Hoa khôi c/âm giữa chốn thanh lâu.
Ta cứ ngỡ hắn hẳn phải vui mừng khôn xiết. Thế nhưng nghe đâu, vào đêm ta bị tiểu Hầu gia mang đi, vị tân khoa Trạng nguyên ấy thế mà lại nôn ra một ngụm m.á.u tươi ngay tại chỗ.
Chương 1:
1.
"Trông cũng có chút nhan sắc đấy, nhưng sao lại thế này?"
"Cố Quân Xuyên ta đây chẳng lẽ không lọt nổi vào mắt xanh của vị Hoa khôi tiểu lang quân ngươi sao? Thế mà nửa lời cũng không thèm đáp!"
Ta ngồi bên bàn, vừa gảy xong một khúc [Tương Tư], chẳng ngờ chỉ vì không lên tiếng mà chọc gi/ận Cố tiểu Hầu gia.
Hắn vận một bộ cẩm y thượng hạng thêu hoa rực rỡ, mặt như quán ngọc, ánh mắt lười nhác nhưng khí thế lại bức người. Lúc này, vị công t.ử phong lưu phóng đãng ấy đang vân vê chén rư/ợu, trong người tựa hồ ẩn chứa cơn gi/ận dữ chực chờ bùng phát.
Chén rư/ợu làm bằng ngọc thạch kêu "đinh đang" một tiếng, nện thẳng xuống trước mặt ta. Hàng mi khẽ run, những quy tắc khắc nghiệt đã học được ở Tiêu Tương Quán khiến ta theo bản năng mà quỳ sụp xuống đất.
"Quả nhiên là gan dạ hơn người!"
"Khắp kinh thành này cũng chẳng tìm đâu ra kẻ thứ hai có cốt cách như ngươi!" Dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của ta lại càng khiến Cố Quân Xuyên chán gh/ét. Hắn vung chân tung một cước, đ/á văng ta ngã nhào ra đất.
Lồng n.g.ự.c truyền đến cơn đ/au dữ dội, ta dồn dập thở dốc, nằm rạp dưới đất hồi lâu không dậy nổi.
Lục Chi, cô nương hầu rư/ợu bên cạnh thấy chuyện chẳng lành, vội vàng lao ra chắn trước mặt ta, túm lấy vạt áo Cố Quân Xuyên mà van nài khẩn thiết: "Hầu gia bớt gi/ận, thật tình không phải Niệm Lang to gan lớn mật, mà là năm xưa hắn lâm trọng bệ/nh, hỏng mất thanh quản, không thể nói năng được nữa."
"Mong Hầu gia rủ lòng thương xót hạng người khổ mệnh mà tha cho hắn một lần!" Lục Chi nắm lấy tay áo kéo ta dậy, ấn đầu ta xuống để dập đầu tạ tội với Cố Quân Xuyên.
Cố Quân Xuyên nghe vậy, nhướng mày: "Thật sao?"
Ta hoảng hốt, sợ hãi gật đầu liên lịa. Vành mắt đỏ hoe, mái tóc có chút rối bời, trên gương mặt nhợt nhạt giờ chỉ còn đôi môi và đuôi mắt là ửng đỏ. Thấy Cố Quân Xuyên đưa tay về phía mình, trong cơn k/inh h/oàng, mấy giọt lệ sầu thương không kìm được mà lăn dài trên má.
Đáy mắt Cố Quân Xuyên thoáng hiện vẻ kinh diễm, "Bản thiếu gia đây đúng là chưa từng nếm qua tiểu c/âm bao giờ. Hôm nay, coi như ngươi dùng thân mình để tạ tội với ta vậy!" Hắn nắm ch/ặt cánh tay ta, thuận thế lôi tuột ta lên giường.
Lục Chi định ngăn cản nhưng bị ánh mắt của Cố Quân Xuyên bức lui, "Ngươi dám cản ta?"
Lục Chi cười r/un r/ẩy: "Nô tì... không dám."
"Cút ra ngoài!"
Ánh mắt Lục Chi chạm vào ta, tràn ngập vẻ lo âu. Ta cố nén nỗi lòng, nặn ra một nụ cười nhàn nhạt trấn an nàng.
Một đôi tay ngọc ngàn người gối, nửa điểm môi son vạn kẻ hờn. Từ giây phút hắn ta b/án ta vào Tiêu Tương Quán, ta đã biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi.
Thế nhưng, dù có hiểu rõ đến đâu, thì khoảnh khắc y phục bị x/é rá/ch, nước mắt rốt cuộc vẫn rơi xuống.
2.
Năm ta lên mười, cha ta vốn là một phu t.ử trong trấn. Người đặt tên cho ta là Lý Niệm, mong ta luôn ghi nhớ công ơn sinh thành của phụ mẫu, khắc ghi lời dạy bảo của phu tử.
Cha bảo mắt ta sáng ngời thông tuệ, tương lai nhất định sẽ kim khoa cập đệ, đỗ Trạng nguyên.
Mỗi khi nghe vậy, nương ta lại cười đến híp cả mắt, nắm tay ta trêu đùa: "Nếu nhi t.ử ta mà đỗ cao, dựa vào tài học và khí chất này, e rằng những nhà muốn 'bảng hạ tróc tế' (bắt rể dưới bảng vàng) sẽ phải đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán vì con mất thôi!"
Khi ấy, tiểu viện nhỏ thật tĩnh lặng. Ta ngồi bên cửa sổ đọc sách luyện chữ, đẩy cửa ra là có thể nghe thấy tiếng đọc bài vang vọng của cha và đám học trò. Nương ngồi dưới gốc t.ử đằng hóng mát, tay cầm kim chỉ khâu vá lại chỗ tay áo bị mòn vì tì lên án thư của ta.
Lúc ấy xuân quang rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua. Cứ ngỡ những điều bình dị ấy là lẽ thường tình, nào ngờ thế sự vô thường.
Sau đó, cha ta bị kẻ gian tố cáo tàng trữ cấm thư. Bắt người, tống giam, tịch thu gia sản chỉ diễn ra trong chớp mắt. Cha ta thà c.h.ế.t không nhận tội, bị đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t trong ngục tối. Nương vì muốn minh oan cho cha mà đ/ập đầu c.h.ế.t ngay giữa công đường.
Trước lúc lâm chung, đôi bàn tay đẫm m.á.u của bà nắm ch/ặt lấy ta: "Niệm Nhi, phải sống, nhất định phải sống tốt!"
Tay nương lạnh băng, nhưng m.á.u của nương lại nóng hổi. M/áu dính vào tay ta, càng lau lại càng thấy nóng, cuối cùng dù có chà sát đến tróc cả da, vẫn thấy nóng đến đ/au nhói cả tâm can.
Sau khi tội danh được ấn định, cha ta bị c.h.é.m đầu, ta bị bọn buôn người b/án qua tay nhiều lượt rồi vào Lâm gia. Thấy ta biết chữ nghĩa, họ giữ ta lại làm thư đồng cho Lâm thiếu gia.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook