Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Lột Da
- Chương 1.
Đến lúc này, tôi còn gì mà không rõ nữa chứ?
[Ch*t ti/ệt, đúng là truy sát mình tới cùng! Không có hồi kết à!]
Nhưng sau khi thầm m/ắng một câu, tôi lập tức đ/è nén nỗi nghi hoặc trong lòng, trên mặt thì giả vờ nhíu mày, giọng điệu cũng trở nên mất kiên nhẫn.
"Thôi đi, cởi ra giặt phiền phức lắm! Chỉ một vệt nhỏ thế này, tôi lau đi là được rồi."
Tôi vội vàng cởi áo khoác ngoài, rút một tờ giấy ăn lau qua loa trên cánh tay vài cái, rồi lại lấy khăn ướt lau sạch những vết dầu đỏ còn sót lại.
Nhưng thấy vậy, cô bạn cùng phòng Đường Hoan Hoan ở bên cạnh lại ghé sát lại nhìn, mũi gần như chạm vào cánh tay tôi. Cô ấy hít hít, đôi mày lập tức nhíu ch/ặt lại.
"Lau sạch được không đấy? Mùi dầu cay nồng thế này, không giặt sao được? Cậu xem, mùi ngấm hết vào trong rồi kìa." Đường Hoan Hoan nhíu mày, sau đó đưa tay định sờ vào cánh tay tôi.
Tôi theo bản năng rụt lại, giọng điệu cũng gắt gỏng hơn: "Có gì đâu mà! Dù sao cũng là da thật, lau bề mặt là được, có mùi thì cùng lắm lấy nước rửa tay chà xát là xong."
"Chỉ một vết bé bằng móng tay, mà phải cởi cả tấm ra giặt, có phiền không cơ chứ!"
Tôi trả lời cực kỳ tự nhiên, thậm chí còn mang theo chút bực bội vì bị quản thúc.
Nghe tôi nói vậy, Đường Hoan Hoan chỉ đành nhún vai: "Vậy tùy cậu. Dù sao tớ thấy giặt da tiện hơn giặt quần áo nhiều, vừa dễ giặt lại mau khô, cởi cả tấm ra vò cũng chẳng tốn sức."
Cô bạn Lưu Oánh Oánh cũng góp lời vào: "Đúng thế! Nếu không phải sổ tay sinh viên quy định phải chú ý diện mạo, không được chỉ mặc da, tớ còn muốn chẳng mặc gì, ngày nào cũng mặc da đây này!"
"Thời tiết nóng thế này, ngày nào cũng phải thay đồ, phiền ch*t đi được! Da vừa dễ giặt, lại dễ chăm sóc!"
Lời vừa dứt, tôi vội vàng "chậc" một tiếng, đảo mắt một cái thật dài.
Đối với Lưu Oánh Oánh, giọng điệu của tôi đầy vẻ gh/ét bỏ: "Cậu thôi đi nhé! Trong ký túc xá thì không nói làm gì, tớ chẳng có hứng thú nhìn người ta lõa lồ ở ngoài đâu!"
Lưu Oánh Oánh bị tôi chặn họng, lè lưỡi về phía tôi.
Sau đó cô ấy quay người đi vò lớp da của mình, tiếng nước chảy róc rá/ch vang lên. Lớp da đã vò sạch được treo trên giá phơi, nước nhỏ tong tong, trông như hai bộ quần áo vừa giặt xong.
Còn tôi cúi đầu, giả vờ chơi điện thoại, ngụy trang bản thân rất tốt. Sẽ chẳng ai chú ý đến sự khác lạ nhỏ nhặt của tôi. Dù sao đây cũng là lần xuyên không thứ 3 rồi, tôi cũng phải tiến bộ chứ.
Đây không phải lần đầu tiên tôi xuyên không.
Tôi tên Hạ Mỹ, năm nay vừa vào đại học.
"Phúc khí" lớn nhất đời này của tôi, chính là có một cô bạn thân miệng quạ đen.
Năm lớp 12, nhờ lời vàng ý ngọc của cô ấy, tôi xuyên vào một thế giới quái đàm nơi mọi người đều tháo nhãn cầu ra để rửa.
Nhờ "cái nết lười chảy thây" và "giả vờ", tôi mới trụ được đến khi thi đại học xong.
Tôi cứ ngỡ mình đỗ Đại học Lâm Giang là sẽ được giải thoát, nào ngờ miệng quạ đen của cô bạn lại ứng nghiệm lần nữa.
Vừa vào trường, tôi đã bị cuốn vào quái đàm, bị truyền tống đến một thế giới kỳ dị nơi ai cũng tháo đầu ra để gội, phải chín ch*t một sống mới thoát ra được.
Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc.
Thế giới quái đàm ch*t ti/ệt này lại truy sát tôi, tôi tưởng mình đã về được thế giới thực, nhưng thực ra tôi căn bản chưa hề thoát ra ngoài.
Mà lần này, thứ bọn họ cần giặt... là da.
Giá như là xuyên h/ồn thì tốt biết mấy.
Giống như thế giới rửa mắt kia, tôi tháo mắt ra là có thể giả vờ. Nhưng lần này cũng giống như thế giới gội đầu kia, tôi xuyên không cùng với chính cơ thể mình.
Là một người bình thường, tôi l/ột sạch da toàn thân là sẽ ch*t, nên tôi tuyệt đối không được để lộ.
Kinh nghiệm quá khứ cho tôi biết, một khi bị phát hiện là tôi sẽ ch*t, hoặc là… Còn thảm hơn cả cái ch*t. Chỉ có hòa nhập mới sống sót được!
Nhưng cứ mãi giả vờ hòa nhập chỉ có thể giữ mạng tạm thời, tôi nhất định phải tìm ra cách thoát ra ngoài.
Để tìm ra cách sống sót, việc đầu tiên tôi phải làm là tìm được Lý Văn Văn.
Lý Văn Văn là người mất tích bị cuốn vào thế giới quái đàm giống như tôi. Ở thế giới gội đầu trước đó, chính nhờ cuốn nhật ký cô ấy để lại, tôi mới tìm được đường sống.
Có thể nói, cô ấy chính là ân nhân c/ứu mạng của tôi.
Mà trong thư viện của thế giới này, tôi đã thấy thông tin mượn sách của cô ấy: "Ngày 2 tháng 9 năm 2028, Lý Văn Văn, khóa 26, lớp 1 Ngôn ngữ Hán."
Nếu tôi đoán không lầm, người đã rời khỏi thế giới gội đầu trước đó như cô ấy, hiện tại đang ở cùng thế giới giặt da này với tôi! Tôi nhất định phải tìm được cô ấy!
Chương 12
Chương 10
Chương 11
Chương 13
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook