Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Nói Rằng, Em Yêu Anh
- Chương 1
"Bà nói cái gì? Tiểu Ngọc đào hôn rồi sao?"
"Còn không mau dẫn người đuổi theo, trói cổ nó về đây cho tôi."
Khoảnh khắc ý thức khôi phục lại, tôi nghe thấy những lời nói đ/è thấp giọng ở cách đó không xa.
Nhìn quanh bốn phía.
Một đám cưới bên bờ biển mang đậm vẻ lãng mạn kiểu Pháp.
Ánh nắng xuyên qua những dải lụa trắng mỏng manh được dựng lên, rủ bóng lờ mờ.
Rơi trên tháp ly champagne.
Mùi rư/ợu hòa quyện với vị mằn mặn nhè nhẹ của gió biển, cùng với những mùi nước hoa khác biệt trên người các khách mời.
Tôi cử động những ngón tay, cuống bó hoa cưới cầm trên tay bị tôi bóp ch/ặt đến ứa ra chút nhựa xanh.
Tôi thế này là... sống lại rồi sao?
Có người đang gọi tôi.
Giọng nói mang theo vẻ dè dặt và đầy lo âu.
"Tự Thanh à, hay là cứ hoãn đám cưới lại đã, Tiểu Ngọc nó... Tiểu Ngọc nó bỏ trốn rồi."
Tờ giấy bị x/é vội vàng, bên trên chỉ vứt lại vỏn vẹn một câu.
[Bố mẹ, con không thể kết hôn với Nghiêm Tự Thanh, con đi đây.]
"Cậu xem đứa nhỏ này, ngay ngày cưới mà nó làm cái trò gì thế này?"
"Tự Thanh con yên tâm, bố mẹ đã phái người đi bắt nó rồi, dù có phải trói thì cũng sẽ trói nó về cho con."
Ở kiếp trước.
Nghe xong câu này, tôi đã tự mình lái xe lao đi đuổi theo.
Và đã ch*t trên đoạn đường đi tìm Sầm Ngọc.
Hưởng dương hai mươi lăm tuổi.
Năm năm sau đó, người mang danh nghĩa bạn đời của tôi, chịu đựng sự làm khó của gia đình tôi, ôm lấy di vật của tôi, hôn lên bia m/ộ của tôi, tự giam cầm chính bản thân mình lại là Sầm Nguyện.
Người anh trai sinh đôi của Sầm Ngọc.
Tôi cách một khe nứt của sinh tử, lặng lẽ nhìn em ấy suốt năm năm.
Nhìn em ấy từng chút từng chút thổ lộ tình yêu dành cho tôi.
Nhìn đôi mắt xinh đẹp kia hết lần này đến lần khác ngập tràn ngấn lệ.
Chương 40
Chương 36
9
9
8
Chương 40: Diễn tập
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook