Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cam Mười Tú
- Kẻ Trộm Hương Khói
- Chương 9
07
Tôi và Vạn Hải Hành nhìn ánh mắt hiền từ của ông lão. Ông đang nhẹ nhàng xoa đầu chúng tôi, còn nước mắt thì như dòng lũ vỡ đê, không ngừng trào ra.
Tôi và Vạn Hải Hành gần như cùng lúc đứng bật dậy.
Chúng tôi giơ tay chào.
Chào ông.
Chào Trung Quốc.
Chào những con người Trung Quốc mãi mãi không cúi đầu trước gian khó.
Ông Tiểu Phong dường như hiểu ra điều gì đó. Ông run run chống người đứng dậy, cũng nghiêm túc đáp lễ.
Các anh nhìn thấy chưa?
Nguyện vọng năm xưa đã thành hiện thực rồi.
Giờ đây đất nước thái bình thịnh thế, sẽ không còn ai dám b/ắt n/ạt chúng ta nữa.
Mọi người mau trở về nhìn xem đi, nhìn xem thời đại phồn hoa hôm nay.
…
Rời khỏi viện dưỡng lão, chân trời đã nhuộm màu hoàng hôn.
Mây chiều rực rỡ như một bức tranh sơn dầu đậm màu đang phác họa điều gì đó. Một đàn nhạn xòe cánh lướt ngang bầu trời. Hàng cây cổ thụ bên đường lay động cành lá, phát ra tiếng xào xạc dịu nhẹ.
Tôi nhìn thấy thiếu niên vẫn luôn đi theo phía sau mình.
M/áu me trên người cậu dần tan biến, thay vào đó là ánh sáng vàng rực rỡ. Cậu quay sang mỉm cười với tôi, rồi xoay người rời đi, bóng dáng dần dần biến mất nơi cuối con đường phía trước.
Ngay từ ngày đầu tiên đặt chân tới Tây Sơn trấn, tôi đã biết tới sự tồn tại và mục đích của thiếu niên ấy.
Cậu dẫn dắt tôi hiểu ra mọi chuyện trong căn nhà đ/á, bao gồm cả những việc Takahashi Otsun từng làm.
Vạn Hải Hành nói anh ấy sẽ viết lại toàn bộ câu chuyện này thành một bài phóng sự hoàn chỉnh.
Thị trưởng cho người phá bỏ nghĩa trang cũ, xây dựng lại một nghĩa trang mới ở vùng đất phong thủy tốt.
Rất nhiều người mang hoa tới viếng, còn ông đề nghị mỗi dịp lễ đều phải tổ chức thật long trọng, càng náo nhiệt càng tốt. Để những người đã trở về có thể tận mắt nhìn thấy non sông tươi đẹp hôm nay.
Takahashi Otsun đã hơn một trăm tuổi, nhưng lại giả làm người ngoài chín mươi, dựa vào mạng sống của người khác mà kéo dài sinh mệnh quá lâu.
Căn nhà đ/á bị sét đ/á/nh từ trên trời xuống phá hủy hoàn toàn. Lão không giãy giụa được bao lâu thì đ/au đớn ch*t đi. Takahashi Juichi cũng phải đối mặt với kết cục bị trục xuất về nước cùng án tù chờ sẵn.
Sau khi nghe tôi kể lại toàn bộ những chuyện gần đây, Hoàng Lục tức đến mức phá luôn giới sân h/ận. Tôi chưa từng nghe anh m/ắng ai bằng những lời khó nghe đến vậy.
Anh nói nếu biết trước mọi chuyện sẽ thành thế này, anh chẳng cần “chỉ lo làm việc tốt” nữa, mà sẽ trực tiếp ném Takahashi Otsun xuống hố xí.
Rồi anh lại than mình học nghệ chưa tinh, vậy mà bị khí đ/ộc làm trúng đ/ộc suýt mất mạng. Anh còn hỏi từ khi nào tôi lợi hại đến mức có thể gọi sét đ/á/nh sập căn nhà đó.
Nhưng tia sét kia đâu phải do tôi gọi tới.
Tôi đã nói rồi, á/c giả á/c báo. Trời cao tự có an bài. Cho dù hiện tại chưa báo ứng, thì sớm muộn cũng sẽ ứng lên con cháu đời sau. Nhân quả là thứ không ai trốn nổi.
Hoàng Lục nằm viện suốt mấy tháng. Anh hỏi tôi Vạn Hải Hành rốt cuộc là người thế nào, vì sao đám khí đen tượng trưng cho nghiệp chướng của kẻ á/c vừa gặp anh ấy liền lập tức tan biến.
Trên mạng có một câu chuyện rất thú vị.
Người ta nói nếu gặp á/c q/uỷ, hãy chạy tới nghĩa trang liệt sĩ, bởi đám á/c q/uỷ ấy sẽ sợ đến mức h/ồn phi phách tán.
Gia tộc của Vạn Hải Hành đời đời trung nghĩa.
Nửa năm sau, tôi đọc được bài phóng sự Vạn Hải Hành đăng trên mạng.
Rất nhiều người sau khi đọc xong đều vừa đ/au xót vừa phẫn nộ, lần lượt kéo tới Tây Sơn trấn đông nghịt chỉ để muốn gặp ông Tiểu Phong một lần.
Thế nhưng nhân viên chăm sóc nói với họ rằng…
Ông Tiểu Phong đã qu/a đ/ời rồi.
08
Đúng vào dịp lễ tết một năm sau, trong nghĩa trang mới được tu sửa, những tấm bia m/ộ lấp lánh ánh vàng.
Lá rơi về đất nuôi hoa nở.
Chiến sĩ ngã xuống để tuổi trẻ mai sau trưởng thành.
Mấy thiếu niên nhìn những bó hoa được đặt trước bia m/ộ của mình, kinh ngạc không thôi.
“Kỳ lạ thật đấy, năm nay tụi mình lại được về nhà rồi. Tiểu Phong nhìn xem, còn có người tặng hoa cho chúng ta nữa.”
“Ê nhìn kìa! Thứ chạy ngoài đường kia chính là ô tô mà Tiểu Phong từng nhắc đúng không?”
“Mau mau! Lên đó xem thử đi!”
“Cuộc sống bây giờ tốt thật đấy! Những điều chúng ta từng tưởng tượng đều thành hiện thực rồi! Nhìn mấy đứa trẻ kia xem, đứa nào cũng cao lớn khỏe mạnh!”
“Thứ vuông vuông chúng cầm trên tay chính là điện thoại phải không? Chúng ta thật sự đã trở nên rất mạnh rồi!”
“Đường phố đẹp quá! Hoàn toàn khác với thời của chúng ta! Bầu trời cũng đẹp! Chỗ nào cũng đẹp cả!”
“Chúng ta thật sự đã đuổi được giặc Nhật đi rồi! Khắp nơi đều là cờ đỏ! Đẹp quá…”
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, những thiếu niên bước đi trên phố, trong mắt tràn đầy tò mò.
Lúc thì nhìn chỗ này, lúc lại ngó chỗ kia, miệng không ngừng cảm thán khen ngợi.
Đời người, ly biệt luôn nhiều hơn đoàn tụ.
Nhưng mỗi chiếc lá rồi sẽ trở về với cội ng/uồn.
Mỗi người đã hy sinh rồi cũng sẽ được trở về nhà.
Quá khứ cuối cùng rồi cũng sẽ qua đi, như lá úa hóa thành đất, như cánh hoa trôi theo dòng nước.
Thế nhưng chúng ta phải mãi mãi ghi nhớ.
Ghi nhớ những đ/au thương năm ấy.
Ghi nhớ sự kiên cường của chúng ta năm xưa.
Bởi quên lãng…
Mới là thất bại nh/ục nh/ã nhất.
[TOÀN VĂN HOÀN.]
Chương 6
Chương 6
Chương 14
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
13
Bình luận
Bình luận Facebook