Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh Tú và Đại Mạnh nhìn nhau vài giây rồi bật cười lớn.
Còn tôi — thỏ boxing — cúi đầu nhìn nền nhà, trong lòng đầy tội lỗi.
Nhưng vẫn lén nhìn chiếc mũi ngày càng sưng đỏ của Chu Cẩn Ngôn.
Chắc do cú đ/á “chín trâu hai hổ” hơi mạnh.
Lần sau… giảm xuống chín trâu thôi?!
Nhưng cũng tại cậu ta đòi ăn tôi bảy món mà?!
Chu Cẩn Ngôn vừa lau tóc vừa nói chuyện với Đại Mạnh, đột nhiên quay đầu nhìn tôi:
“Làm sao?”
Lưng tôi dựng thẳng.
Hu hu, nhìn tr/ộm một cái cũng bị phát hiện à?!
Li/ếm nước sốt dính trên miệng, tôi vội giải thích:
“Không có gì, khi ăn tớ hay nghĩ lung tung ấy mà.”
Chu Cẩn Ngôn nhìn tôi một lượt, ánh mắt dừng lại nơi khóe miệng tôi, có chút… kỳ lạ.
Tôi tưởng còn dính nên lè lưỡi li/ếm lại.
Kết quả là vẻ mặt cậu ấy càng đ/áng s/ợ hơn, rồi quay người lên giường.
Đại Mạnh bối rối tiến lại gần tôi, giải thích:
“Tiểu Đồ, đừng để trong lòng nha, anh Ngôn sống hướng nội thôi.”
“Anh Ngôn rất tốt với bạn bè, nhưng…”
Cậu ta nói gì đó tôi không nghe rõ, rồi cũng không nói tiếp.
Là một chú thỏ hiểu chuyện, tôi cũng không hỏi thêm. Vì… có biết gì đâu.
Đại Mạnh cười gượng, tôi cúi đầu uống một hớp nước trái cây.
Ngon!
Tâm tôi thì thiện, nghĩ không sân si vậy thôi, chứ thực tế tôi tức tới mức suýt biến về dạng thỏ cắn ch*t Chu Cẩn Ngôn.
Con người đáng gh/ét, đồ hai chân thúi quắc.
Giải tỏa cơn gi/ận bằng cách ăn, tôi uống thêm một ly nước trái cây.
Và hậu quả là tối đó — một chú thỏ không bao giờ thức dậy giữa đêm vì mắc tiểu — lại phải tỉnh giấc. Cái giá phải trả quá đắt.
Tôi đi vệ sinh xong, uống thêm chút nước, định quay lại giường ngủ tiếp.
Ký túc xá tắt đèn, tối om.
Nhưng tôi lại ngửi thấy mùi cỏ xanh.
Vừa quyến rũ, vừa thao túng tâm lý.
Đầu óc còn lơ mơ, tôi không kiềm được mà mò sang giường của Chu Cẩn Ngôn… rồi chảy nước miếng.
Mờ lem.
Mùi cỏ xanh hạng sang càng hít càng phê, khiến tôi có cảm giác như đang nằm trên một đám mây ấm áp.
Chỉ là đám mây này hơi nhỏ.
Nhưng tôi rộng lượng mà.
Tôi nằm xuống, khe khẽ ngân nga, tay mon men sờ tới “đám cỏ V.I.P”.
Tôi hài lòng hít thêm vài cái, dụi mặt hai lần, rồi không nhịn được… cắn thử một phát.
Hả?
Mùi thì thơm mà sao dai nhách vậy?!
Kèn kẹt, đậu xanh, cắn không đ/ứt!
Đang lúc cao trào, tôi định biến lại thành thỏ để thử lại…
Thì má bị nhéo mạnh.
Cơn đ/au khiến tôi tỉnh hẳn.
Mở mắt ra, tôi thấy Chu Cẩn Ngôn nằm ngay bên cạnh, một tay nắm ch/ặt miệng tôi.
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào gương mặt cậu ấy, lướt qua sống mũi cao, đôi môi mím lại, rồi dừng ở xươ/ng quai xanh sắc nét.
Nhưng tôi không có thời gian thưởng thức.
Vì vẻ mặt cậu ấy lạnh tới mức… đóng băng thỏ.
“Tô Đồ, buổi tối trèo lên giường tôi, hết sờ lại hôn.”
“Cậu muốn làm gì, hửm?!”
Tôi cần một cái quần họa tiết cà rốt. Gấp!
Tại sao?
Tại sao Chu Cẩn Ngôn lại ở trên giường của tôi?!
Khoan… dừng khoảng ba giây.
Đây không phải giường của tôi!
Tôi gi/ật mình thon thót, cơn buồn ngủ bay sạch.
Xong rồi.
Hình như tôi vừa làm chuyện gì đó rất quá đáng… mà tôi không nhớ.
Dưới ánh nhìn muốn ăn tươi nuốt sống của Chu Cẩn Ngôn, tôi nuốt nước miếng:
“Chuyện là… cậu có tin tớ bị mộng du không?”
“Cậu nghĩ sao?”
“Tớ nói thật mà.”
“Cậu nghĩ tôi ng/u à?”
Giọng cậu ấy rất nghiêm.
Tôi không nhịn được, mắt đỏ hoe.
Chu Cẩn Ngôn tặc lưỡi, nhưng tay bóp má tôi nhẹ đi một chút.
“Sao lại khóc? Tôi còn chưa làm gì mà.”
“Về ngủ đi. Đừng làm vậy nữa.”
Đội ơn ba ba, tôi vội vàng ngồi dậy, định bụng bò về giường. Mới đi được hai bước, cổ chân lại bị nắm lấy.
Hu oaaaa!
“Chờ chút.”
Tôi hơi rén, chớp chớp mắt:
“Có… có chuyện gì nữa sao?”
Chu Cẩn Ngôn sẽ không tự nhiên muốn đá/nh tôi chứ?
Hu hu hu, tôi không thể đá/nh lại cậu ấy.
Trong lúc tôi đang ở thế yếu, Chu Cẩn Ngôn chỉ vào một chỗ khó nói — phía sau mông tôi. Cái đuôi thỏ bung xõa lắc lư, nhìn kỹ còn thấy bị lõm một chút do bị đồ ngủ đ/è.
Sợ nhất là không khí đột nhiên im lặng.
“Đây là gì?”
Tôi đưa tay che đuôi, sắc mặt tái nhợt, môi mím lại.
…
Nếu tôi nói đây là hậu quả của b/ệnh trĩ… cậu ấy có tin không?
Không.
Chu Cẩn Ngôn chắc chắn không ng/u như vậy.
Vậy phải lừa thế nào, giải thích ra sao để cậu ấy tin đây?
Im lặng một lúc, tôi đổ mồ hôi đầm đìa.
Xong rồi.
Hết thật rồi.
Thân phận thỏ thành tinh của tôi… sắp lộ rồi sao?
Con người hai chân sao mà thông minh quá vậy?!
Tiếp theo sẽ là gì?
Tôi bị đem đi làm thỏ 7 món?
Hay là tôi nên cắn ch*t Chu Cẩn Ngôn để bịt miệng… hay t/ự s*t trước nhỉ?
“Chuyện này…”
Chu Cẩn Ngôn nheo mắt, nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi đột nhiên nhướng mày, giọng mang theo chút trêu chọc:
“Tô Đồ, trong ký túc xá mà cậu cũng… big gan dữ?”
Tôi đơ ra.
Gì cơ?
Big gan?
Khoan…
Không lẽ cậu ta nghĩ cái đuôi này là đồ chơi?!
Oh yeah!
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 13
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook