Lục Lăng đứng dậy, ánh mắt chăm chú đóng vào tôi.
"Tự nhiên cảm thấy n/ợ cậu một lời xin lỗi."
"Xin lỗi Khương Hàn, tôi đã làm tổn thương cậu nhiều quá."
Cánh cửa sổ khép hờ bị ngọn gió nhẹ thổi bật ra.
Gió lướt qua vạt áo Lục Lăng.
"Còn nữa."
Hắn khẽ cong môi, nụ cười ấm áp y như lần đầu tôi gặp.
"Tôi thích cậu."
Tôi không thèm đáp lại.
Chỉ khẽ cười nhạt khi đóng cửa.
Thật buồn cười.
Rốt cuộc ai sẽ cảm động trước lời xin lỗi muộn màng cùng tỏ tình nhạt nhẽo thế này?
Tống Đàm cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi sau ba ngày.
Hắn giả vờ buông lời tình cờ:
"Hôm nay đi hẹn hò không? Nhưng mình đặt vé xem phim muộn lắm, chắc phải ngủ ngoài đấy."
Tôi cũng giả bộ thản nhiên: "Được."
"Nhớ đặt hai phòng đấy."
"Ừ..."
Tai chú cún cụp xuống.
Bình luận
Bình luận Facebook