Xuyên Không Rồi, Nhặt Được Một Nam Thê

“Anh cưới em rồi.”

“Anh phải chịu trách nhiệm.”

Tôi lập tức ngồi dậy.

“A Thư.”

Nhưng cậu càng nói càng hoảng.

“Anh đừng nghĩ anh chăm em không tốt.”

“Em tự nguyện.”

“Em thích ở đây.”

“Em không cần chỗ tốt hơn.”

“Em…”

Tôi ôm lấy cậu.

“Dừng.”

“Em nghĩ anh định đi đâu?”

Trần Ngọc Thư vùi mặt vào ngựk tôi.

Tôi dở khóc dở cười.

“Anh hỏi em có muốn cùng anh và mẹ lên thành phố không.”

“Cùng nhau.”

“Không phải bỏ em lại.”

Cậu im lặng.

Tôi cúi xuống.

“A Thư?”

Một lúc sau, cậu mới lí nhí.

“Anh phải nói hết câu.”

“Anh sai.”

“Sau này anh nói hết.”

“Vậy em có đi không?”

Trần Ngọc Thư không hề do dự.

“Anh đi đâu, em đi đó.”

Tôi ôm người ch/ặt hơn.

“Được.”

“Vậy chúng ta cùng đi.”

9

Một năm sau, chúng tôi thật sự chuyển lên thành phố.

Không phải thành phố lớn.

Chỉ là nơi đông đúc hơn quê, có chợ lớn, cửa hàng, trường học và trại chăn nuôi nơi tôi làm việc.

Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ trước.

Hai phòng ngủ.

Một gian bếp.

Sân không lớn nhưng đủ để mẹ trồng rau.

Ngày dọn vào, Hồ Tuệ Lan đi qua đi lại xem từng góc.

Bà cứ hỏi tiền thuê có đắt không.

Tôi trả lời không.

Thật ra cũng không rẻ.

Nhưng nhìn bà vui, tôi thấy đáng.

Mẹ mỗi ngày theo tôi đến trại làm việc.

Công việc nhẹ.

Chủ yếu ghi chép, chuẩn bị đồ và giúp sắp xếp vài việc lặt vặt.

A Thư tìm được việc ở một cửa hàng quần áo.

Ban đầu tôi không muốn cậu làm quá nhiều.

Cậu lập tức phản đối.

“Anh đã nói em có quyền chọn.”

Tôi nghẹn.

Cậu nhướng mày.

“Bây giờ em chọn đi làm.”

Tôi không cãi được.

Cuối cùng chỉ có thể đưa đón.

Tôi tan làm sớm hơn.

Ngày nào cũng đón mẹ rồi cùng đến cửa hàng chờ A Thư.

Có hôm cậu ra muộn.

Tôi đứng ngoài nhìn qua cửa kính.

A Thư đang giúp khách gấp quần áo.

Cậu cười.

Không phải nụ cười dè dặt trước kia.

Tôi nhìn rất lâu.

Hồ Tuệ Lan đứng bên cạnh.

“Con định đứng đó đến bao giờ?”

Tôi hoàn h/ồn.

“Mẹ không thấy A Thư đẹp à?”

Bà lập tức lườm.

“Đẹp.”

“Nhưng con đừng nhìn như kẻ ngốc.”

Tôi bật cười.

Cuộc sống thành phố không phải lúc nào cũng dễ.

Tiền thuê.

Tiền ăn.

Công việc bận.

Trại có lúc gặp vấn đề.

Nhưng ít nhất, cả nhà có thể sống cùng nhau.

Buổi tối về, ba người nấu cơm.

Mẹ thích kể chuyện trong trại.

A Thư kể chuyện khách hàng.

Tôi thường vừa ăn vừa nghe.

Có hôm chẳng ai có chuyện gì.

Cả nhà vẫn ngồi với nhau.

Tôi rất thích những ngày như vậy.

Gần đến Tết, Hồ Tuệ Lan bắt đầu dán câu đối và chữ phúc từ sớm.

Bà nói phải có không khí.

Tôi không cản.

Một chiều, tôi đang rửa bát.

A Thư bước đến muốn giúp tráng.

Tôi lập tức chặn.

“Trời lạnh.”

“Đun nước nóng rồi tráng.”

“Có mấy cái bát.”

“Không thiếu chút thời gian.”

Cậu nói.

“Em không lạnh.”

Tôi nhìn tay cậu.

“Anh lạnh.”

“Nhìn em chạm nước lạnh, anh lạnh.”

Trần Ngọc Thư bật cười.

“Vô lý.”

“Ừ.”

“Nhưng nghe anh.”

Cuối cùng cậu vẫn đi đun nước.

Không được tráng bát, cậu lại quay sang giành phần rửa.

Tôi bật cười.

“Em vừa nói có mấy cái bát.”

“Để anh làm.”

Cậu liếc.

“Sao?”

“Chê em vướng?”

Tôi lập tức ghé tới hôn một cái.

“Không.”

“Ngày mai đến đón anh tan làm được không?”

A Thư hơi bất ngờ.

Cửa hàng quần áo ngày mai nghỉ.

Thông thường cậu sẽ m/ua đồ ăn rồi về nhà nấu cơm chờ chúng tôi.

Đây là lần đầu tôi chủ động bảo cậu đến đón.

“Sao vậy?”

“Không rời em nổi à?”

Tôi cười.

“Đúng.”

“Anh muốn mọi người nhìn xem.”

“Nhìn gì?”

“Nhìn vợ anh đẹp thế nào.”

Trần Ngọc Thư chớp mắt.

Sau đó cười.

“Trong trại có người thích anh?”

Tôi không phủ nhận.

“Có một người hiểu lầm.”

“Anh đã nói anh có vợ.”

“Cô ấy tưởng anh lấy cớ.”

Nụ cười trên mặt cậu chậm lại.

“Ai?”

“Tần Thu.”

“Lãnh đạo mới?”

“Ừ.”

Thật ra tôi không muốn làm A Thư lo.

Nhưng càng không muốn giấu.

Tần Thu là người quyết đoán.

Trong công việc như vậy.

Trong tình cảm cũng vậy.

Ban đầu tôi không nhận ra.

Mãi đến hôm qua, cô ấy nói thẳng.

Cô ấy cho rằng người vợ tôi thường nhắc chỉ là cái cớ để từ chối.

Bởi vì suốt thời gian làm việc, chưa ai từng gặp A Thư.

Tôi có thể tiếp tục từ chối.

Nhưng tôi không muốn mọi thứ m/ập mờ.

Trần Ngọc Thư nghe xong, lập tức cắn mạnh lên môi tôi.

Tôi xuýt xoa.

“đ/au.”

“Cho anh nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Anh là của em.”

Tôi lập tức kéo cậu lại gần.

“Em cũng là của anh.”

Có lẽ vì hơi gh/en.

Có lẽ vì không khí tối ấy quá tốt.

A Thư đặc biệt chủ động.

Cậu ngồi trên người tôi, đuôi mắt đỏ.

“Ngày mai em được nghỉ.”

Tôi nhìn cậu.

“Rồi?”

Cậu ghé sát.

“Anh không cần giữ sức.”

Tôi nghiến răng.

“Em chắc chứ?”

Trần Ngọc Thư lập tức đỏ mặt.

Nhưng vẫn gật đầu.

Tôi vừa định đổi tư thế, cậu lại giữ.

“Anh đừng động.”

“Để em.”

Tôi nhìn cậu một lúc.

“Ngày mai đừng trách anh.”

Cậu hừ.

Kết quả là sáng hôm sau, đến lúc tôi đi làm, A Thư vẫn chưa tỉnh.

Tôi ngồi bên giường nhìn người cuộn trong chăn.

Không nhịn được xoa tóc.

“Ham chơi.”

“Lúc nói thì giỏi.”

Cậu không tỉnh.

Tôi cúi xuống hôn trán rồi mới rời đi.

10

Buổi chiều hôm ấy, khi công việc vừa xong, tôi đang chuẩn bị về thì Tần Thu bước đến chặn đường.

“Đại Xuyên.”

“Tối nay cùng đi ăn một bữa nhé?”

Tôi lắc đầu.

“Chị Thu, người nhà đang chờ tôi.”

Tần Thu không tức.

Cô tựa vào bàn, nửa đùa nửa thật.

“Đại Xuyên, cứ từ chối phụ nữ mãi không tốt đâu.”

Tôi thở dài.

Nếu trước đây chỉ là nghi ngờ, đến lúc này đã chẳng còn gì để hiểu lầm.

Tôi nhìn qua vai cô.

Ngoài cổng, Trần Ngọc Thư vừa xuất hiện.

Hôm nay cậu mặc chiếc áo mới tôi m/ua.

Tóc được chải gọn.

Có lẽ vì vừa đi nhanh, hai má hơi đỏ.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt cậu lập tức sáng lên.

Danh sách chương

3 chương
8
07/07/2026 23:49
0
7
07/07/2026 23:48
0
6
07/07/2026 23:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vừa đoạt Ảnh đế đã bị tố bắt nạt học đường? Tôi chưa từng học cấp ba nên thấy nực cười

Chương 9

1 phút

Xuyên Không Rồi, Nhặt Được Một Nam Thê

4

1 phút

Kiệu hoa ẩn sát cơ, tỷ tỷ cuồng em nghe thấu tâm tư, chẻ đôi kiệu cưới

Chương 8

3 phút

Mây chiều che khuất hẹn thề niên thiếu

Chương 16

5 phút

Hoa khôi lớp lấy khăn Hada của bố tôi lau giày rồi hối hận tột cùng

Chương 8

9 phút

Lặng lẽ trở về trong mưa lạnh

Chương 7

11 phút

Hình xăm hoa đào, thêu bằng máu

Chương 7

13 phút

Giữa trời nóng 40 độ, bạn cùng phòng đập phá điều hòa, tôi khiến cô ta bị cả tòa nhà xua đuổi

Chương 7

15 phút
Bình luận
Báo chương xấu