Thuốc Ức Chế Của Chú Cún Mít Ướt

Thuốc Ức Chế Của Chú Cún Mít Ướt

Chương 4

23/11/2025 20:21

Tôi tỉnh dậy thì đã xế chiều.

Chiếc giường bên cạnh gọn gàng lạnh lẽo như chưa từng có ai nằm.

Xuống cầu thang, quản gia già bưng lên một bát canh sâm nhiệt độ vừa phải.

"Thiếu gia dặn phải hâm nhỏ lửa liên tục." Quản gia đứng bên cạnh cười hiền hậu.

Tôi nhìn thứ nước đen đặc, nhấp một ngụm nhỏ rồi thản nhiên nhổ ra.

Quản gia: "Thiếu gia nói nếu cậu không uống, cậu ấy sẽ về tự tay đút cho cậu."

Tôi: "......."

Uống xong th/uốc, đầu lưỡi tôi tê đắng.

Quản gia kịp thời đưa một đĩa bánh đào hoa, nở nụ cười mẫu mực: "Thiếu gia dặn đầu bếp làm cho cậu, nghe nói cậu thích ăn."

Tôi im lặng nhận lấy, cắn một miếng.

"Thiếu gia...."

"Dừng lại—" Tôi bất lực xoa xoa trán, cháu sắp bị PTSD với hai chữ "thiếu gia" rồi, chú thật sự muốn nói gì?"

Quản gia già cười hề hề đứng bên cạnh: "Thiếu gia thật ra rất quan tâm cậu."

Tôi cắn môi: "......"

Không phải quan tâm tôi, hắn chỉ đang bảo dưỡng công cụ thôi.

Tôi đang mất tập trung, chiếc bánh đào hoa trong tay bị gi/ật mất.

"Này, sao cậu biết tớ thích ăn cái này, chuẩn bị riêng cho tớ hả?" Dị Khải Văn cười híp mắt nhét cả chiếc bánh vào miệng, hai má phồng lên như chuột hamster.

Tôi gi/ật mình, nhìn rõ người đến mới thở phào.

Dị Khải Văn coi như là người bạn duy nhất của tôi mấy năm nay.

Nói ra thì cậu ấy là em trai Mạnh Kỳ Niên, chỉ là Mạnh Kỳ Niên không nhận thôi. Bởi vì Dị Khải Văn là con ngoài giá thú của Mạnh An Bình.

Đứa con do người phụ nữ không danh không phận sinh ra đương nhiên bị kh/inh rẻ, nhưng dù sao di sản cũng có phần của cậu ấy.

Là "công cụ ức chế pheromone" cho Mạnh Kỳ Niên, tôi theo hắn lui tới đủ loại nơi. Bạn bè hắn biết tôi, đối tác biết tôi, nhưng không ai thèm nhìn tôi chính diện.

Tôi biết trong cùng không gian luôn có một vách ngăn vô hình chia tôi và họ thành hai thế giới.

Nhưng may mắn là tôi là Beta, một Beta có thân thủ khá tốt.

Khi Dị Khải Văn bị hai Alpha vây trong cầu thang, tôi kéo cậu ấy nhảy xuống, chạy b/án sống b/án ch*t cả cây số.

Hai người thở không ra hơi, cậu hỏi tôi: "Sao cậu giúp tớ?"

Tôi ngớ người: "Cậu không phải em trai Mạnh Kỳ Niên sao?"

C/ứu em trai sếp có lẽ nên tăng lương cho tôi?

Cậu ấy sững sờ, sau đó cả con phố vang lên tiếng cười phá lên của cậu ấy.

Lúc đó tôi mới theo Mạnh Kỳ Niên chưa lâu, không biết mâu thuẫn giữa họ, nhưng từ đó về sau Dị Khải Văn cứ bám lấy tôi.

Mạnh Kỳ Niên cũng không nói gì về chuyện chúng tôi làm bạn. Chỉ là mỗi lần tôi gặp Dị Khải Văn xong, tần suất phát tác hội chứng rối lo/ạn pheromone của Mạnh Kỳ Niên lại tăng lên.

"Sao cậu tới đây? Hù ch*t tớ." Tôi trách móc vài câu, nhưng phần nhiều vẫn là vui vẻ.

"Chơi điện tử không?" Cậu ấy phồng má nói không rõ lời.

Thế là chúng tôi chơi game cả buổi chiều.

Có lẽ vì được ở bên bạn bè, tôi cảm thấy thư giãn lâu rồi mới có lại.

Tôi tiện miệng kể với Dị Khải Văn chuyện tôi sắp rời đi.

Dị Khải Văn tròn mắt, chiếc bánh đào hoa trong miệng suýt rơi ra.

"Rời đi? Mạnh Kỳ Niên biết chưa? Anh ta đồng ý sao?"

Tôi ngây người lắc đầu. Thực ra tôi chưa từng nghĩ tới việc Mạnh Kỳ Niên không đồng ý.

"Mạnh tiên sinh bảo tôi tháng sau đi, chắc đã bàn với Mạnh Kỳ Niên rồi."

Dị Khải Văn đờ đẫn, lẩm bẩm: "Tháng sau... Tớ đại khái biết vì sao rồi."

Cậu ấy lôi điện thoại, tìm cho tôi một tin tức về việc thiếu gia nhà họ Thẩm tháng sau về nước.

Bình thường tôi không quan tâm mấy chuyện này.

Dị Khải Văn ngồi ngay ngắn, mặt nghiêm túc: "Thẩm Hoài Du, thiếu gia thứ nhà họ Thẩm, tháng sau về nước, quan trọng nhất là nghe nói pheromone của cậu ta và Mạnh Kỳ Niên đạt độ tương thích 90%!"

"Ông già mấy năm nay luôn tìm cách chữa bệ/nh cho Mạnh Kỳ Niên, không trách đột nhiên bảo cậu đi, té ra đã tìm được người thay thế."

Dù là Beta tôi cũng biết độ tương thích 90% nghĩa là gì.

Cậu Omega trắng trẻo dễ thương trong điện thoại thế nào cũng hợp với Mạnh Kỳ Niên hơn tôi.

"Ừ, vậy tốt quá." Tôi vô cảm ném điện thoại lại cho Dị Khải Văn.

Khóe môi cậu ấy gi/ật giật: "Cưng à, đừng ép mình. Hơn bốn năm, nuôi một con chó còn có tình cảm, huống chi là con người."

Đôi lúc Mạnh Kỳ Niên rất giống động vật họ chó.

Tôi phẩy tay cười: "Cũng có chút tình cảm, nhưng tình cảm của tớ với năm triệu sâu hơn."

Dị Khải Văn khẽ thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng cong lên: "Vậy cũng tốt, cậu cũng được giải thoát. Suốt ngày ở cạnh một người t/âm th/ần, khổ cho cậu rồi."

Tôi nhíu mày sửa lại: "Anh ấy bị hội chứng rối lo/ạn pheromone, không phải t/âm th/ần."

"Ừ ừ, cậu nói sao cũng được." Cậu ấy nheo mắt, áp sát tôi, hơi thở phả vào tai: "Vậy sau này cậu cân nhắc tớ được không?"

Danh sách chương

5 chương
23/11/2025 20:21
0
23/11/2025 20:21
0
23/11/2025 20:21
0
23/11/2025 20:21
0
23/11/2025 20:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu