Xuyên thành nữ sinh ôm con bỏ chạy

Xuyên thành nữ sinh ôm con bỏ chạy

Chương 10

20/11/2024 08:26

10

Kể từ khi tôi đăng bài đăng đó lên mạng.

Bạch Nguyệt hết hot luôn.

Ngay cả Lục Thâm cứ hai ba ngày luôn xuất hiện ở trước mặt tôi cũng biến mất.

Hôm đó tôi nhận được dòng tin nhắn.

Trong đó chỉ viết ba chữ: Xin lỗi.

Tôi xoá tin nhắn đó đi.

Anh ta không nên nói từ “Xin lỗi” này với tôi.

Đáng nhẽ nên nói với nguyên chủ người trước đây đã yêu anh ta nhiều năm như vậy.

Chắc là những ngày tháng quá nhàn rỗi, vào thời gian cuối th/ai kỳ tôi trở nên nh.ạy cả.m hơn.

Đơn giản mà nói, thực ra tôi cũng không biết đứa trẻ này là con của ai.

Tôi không có ký ức của nguyên chủ, cả thế giới của tôi chỉ có người đàn ông là Lục Trầm mà thôi.

Nhưng rõ ràng Lý Miên và Lục Thâm cũng không phải là qu/an h/ệ bạn cùng phòng trong sáng.

Tôi lo lắng lỡ như khi đứa trẻ được sinh ra, nó là con của Lục Thâm thì phải làm sao?

Lục Trầm thật sự sẽ nuôi con thay cho người khác à?

Tôi cứ thế nghĩ, thế mà tôi lại khóc.

Lục Trầm thấy dáng vẻ của tôi kỳ lạ, “Sao vậy bảo bối?”

Anh ấy không hỏi thì không sao.

Anh ấy vừa hỏi khiến tôi khóc càng thương tâm hơn.

Không giấu được tâm sự trong lòng, tôi liền nói sự suy đoán của bản thân nói hết ra.

Kết quả khi nói xong khuôn mặt của Lục Trầm kỳ lạ, hỏi tôi một câu, “Em thật sự không nhớ gì sao?”

“Nhớ cái gì?”

Anh ấy hơi x/ấu hổ, “Lần trước anh và em, em rất đ/au...”

Tôi ngơ ngác.

Bất giác nhớ lại, đó là lần đầu tiên của tôi.

Không đúng, sao lúc đó lại là lần đầu tiên của tôi?

Lục Trầm vươn tay ra nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Vết s/ẹo ở đỉnh đầu em từ đâu mà có thế?

Tôi sờ đỉnh đầu có dấu vết nông và rõ ràng, có hơi bất ngờ Lục Trầm thế mà có để ý đến cái này.

“Lúc sáu tuổi em nghịch ngợm, cùng với anh trai thi trèo cây, kết quả là ngã xuống...”

Vẫn chưa nói xong, tôi nghĩ đến cái gì liền dừng lại.

Ngẩng đầu nhìn đối diện với tầm nhìn đang trầm ngâm của Lục Trầm.

Không phải chứ, vết thương từ đời sống thực của tôi, sao sau khi xuyên không mà vẫn còn chứ?!

“Biết tại sao anh làm thế nào để biết [Lý Miên] kia không phải em không?”

Tôi lắc đầu.

Anh ấy nói, “Bởi vì khi anh tìm thấy cô ấy đã chú ý đến, trên đỉnh đầu của cô ấy không có vết s/ẹo.”

Vì vậy... tôi vẫn là tôi, đứa trẻ này là của Lục Trầm!?

Vài tháng sau, cuối cùng tôi cũng sinh rồi.

Là một bé gái, gần bốn kg.

Lục Trầm có nhan sắc đỉnh như vậy, tôi còn cho rằng đứa nhóc này cũng sẽ rất xinh đẹp.

Thế mà trông cứ giống như con khỉ nhỏ vậy.

Lục Trầm lại vô cùng yêu thích không thôi, “Ai cũng nói con gái giống bố, em xem có phải giống anh y đúc không?”

Khoé miệng tôi co rút, thật sự không thể khen nổi.

Ngày sinh em bé ra đời, Lục Thâm cũng đến.

Ở bên ngoài phòng sinh một mình suốt cả đêm.

Ngày hôm sau khi cơ thể tôi khôi phục, nghĩ đi nghĩ lại vẫn bảo Lục Trầm gọi anh ta đi vào.

Lâu rồi không gặp, Lục Thâm trầm tính hơn trước kia rất nhiều.

Rõ ràng mà nói dựa vào khí chất, anh ta quả thật “Bá tổng” hơn Lục Trầm.

Lục Thâm nói với tôi, “Tài nguyên của Bạch Nguyệt bị đ/ứt rồi, tôi không có giúp đỡ xử lý. Có lẽ cô không thích nghe, nhưng dù sao tôi cũng n/ợ cô một lời xin lỗi.”

Thực ra Lục Thâm không phải là người x/ấu, chỉ là hơi đểu một chút mà thôi.

Nhưng cũng không trách anh ta, là hoạ của tác giả.

Thế là tôi tốt tính nhắc nhở, “Chắc là anh còn có một đứa con trai nhỉ, một tuổi biết nói, hai tuổi có thể lên mạng, ba tuổi đã là tiểu hacker và bản thân còn biết thiết kế trò chơi. Thật ra tôi không phải là Lý Miên, hay là anh thử tìm xem sao, xem Lý Miên còn không?”

Vừa nói xong, biểu cảm của Lục Thâm khi nhìn tôi giống như nhìn một người bị b/ệnh th/ần ki/nh.

Quay đầu hỏi Lục Trầm, “Sinh con xong có ảnh hướng đến n/ão à?”

Lục Trầm vừa thay xong tã Iót cho đứa bé, nghe lời này cũng nói một câu, “Tôi thấy anh nên nghe theo ý kiến của Miên Miên, tốt cho anh đấy.”

Lục Thâm nghe xong cũng cạn lời.

Sau khi cầm lấy quần áo, “Những gì cần nói cũng nói rồi, cuối cùng chúc hai người trăm năm hảo hợp.”

Sau khi Lục Thâm rời đi, tôi hỏi Lục Trầm, “Anh nói xem con gái của hai chúng ta cũng là tiểu thiên tài không? Nếu là thật, vậy em cũng sẽ viết một cuốn tiểu thuyết, tên là Con gái thiên tài người mẹ ngốc nghếch.”

Lục Trầm cười thành tiếng.

“Con gái thiên tài thì hơi tốn sức, còn người mẹ ngốc như em đúng là danh xứng với thực.”

Lục Trầm cẩn thận từng ly từng tí đặt đứa bé vào trong nôi, cúi người hôn môi tôi, “Đừng nghĩ đến việc viết tiểu thuyết nữa, anh không nỡ để em chịu khổ.”

Tôi ôm Lục Trầm, “Em yêu anh.”

Lục Trầm cũng nhẹ nhàng trả lời, “Anh cũng yêu em, trước sau như một.”

Danh sách chương

3 chương
20/11/2024 08:26
0
20/11/2024 08:25
0
20/11/2024 08:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mười năm nhẫn nhịn chờ mẹ chồng đổ bệnh, cả nhà ép tôi hầu hạ, tôi không làm ầm ĩ mà chỉ lấy máy ghi âm ra, bà ta liền hoảng sợ

Chương 17

1 phút

Chủ tịch hỏi nhà tôi ở đâu, tôi đáp: Ở gầm cầu, mẹ tôi đi ăn mày, bố tôi nhặt ve chai, cả công ty cười ồ; cho đến khi đi team building, mẹ tôi lái Porsche tới.

Chương 14

5 phút

Tôi đi đăng ký kết hôn với bạn trai, lúc điền đơn anh ấy vào nhà vệ sinh, điện thoại anh ấy sáng lên, hiện một tin nhắn: Anh ơi, hôm nay đừng quên nói với cô ấy là anh còn có một đứa con gái 3 tuổi nhé.

Chương 14

8 phút

Trên bàn ăn, mẹ chồng tuyên bố: Mỗi tháng sẽ trả nợ tiền nhà cho em chồng. Bố chồng là người đầu tiên vỗ tay tán thưởng. Chồng tôi chậm rãi hỏi: Lương tháng 9 triệu, tiền trả góp nhà 16 triệu, vậy 7 triệu thiếu hụt kia ai bù?

Chương 15

12 phút

Nhạc phụ phá sản, tôi nuôi cả nhà 4 năm, công ty ông vực dậy lại sang tên cổ phần cho em vợ. Tại tiệc mừng công, ông bảo tôi giúp thêm một tay, tôi đặt ly xuống: Bố à, 1460 ngày qua, coi như con trả nợ thay con ruột của bố, đến hạn rồi.

Chương 17

16 phút

Trước khi vụ tai nạn thang máy chở hàng được khép lại, anh mới phát hiện ra chủ nhà đã thay đổi bảo hiểm thuê nhà thành hợp đồng bảo lãnh bồi thường của công ty em chồng.

Chương 11

20 phút

Mẹ chồng không mời dự tiệc thọ, tôi bay sang Thụy Sĩ du lịch một tuần, trở về mới hay chồng đã bán nhà bù lỗ 5 triệu!

Chương 9

23 phút

Cậu nuôi tôi học tiến sĩ, năm 38 tuổi tôi mua nhà cho cậu, nhân viên ngân hàng nói: 'Dưới tên ông có tài khoản do cậu ông đứng tên'

Chương 19

25 phút
Bình luận
Báo chương xấu