Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TỌA KỴ CỦA TIÊN NHÂN
- Chapter 8
17.
Ta sững sờ.
Ta phải trả th/ù bằng cách nào? Lăng Vân giế* ta, ngay cả vạt áo cũng không cần làm dơ, huống chi là cả một tông môn. Ta phải trả th/ù bằng cách nào?
Ta như bị điểm huyệt, ngây người đứng bất động tại chỗ. Ông lão vô cùng kiên nhẫn, khoanh tay đứng bên cạnh nhìn, cũng không quấy rầy ta.
Có mấy người dân trong thôn xách thúng tre, mang theo một chồng giấy vàng, quỳ xuống trước một ngôi m/ộ không xa.
"Tổ tiên phù hộ, tiên nhân phù hộ, con trai con sang năm đo linh căn, có thể vào..."
"Aaa!"
Thân hình ông lão m/a mị, bỗng nhiên bay tới, giế* sạch mấy người dân đó.
Ta lao đến ngăn cản lão, nhưng đã không kịp nữa rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn m á u b.ắ.n tung tóe, t h i t h ể nằm la liệt trên đất.
"Ông làm gì vậy?!"
"Giế* lũ ng/u ngốc! Những kẻ ng/u ngốc như vậy, sống cũng chẳng có ý nghĩa gì. Lão phu giúp họ một tay, mong kiếp sau đầu th/ai vào một nơi tốt hơn, đừng làm con kiến ng/u muội này nữa." Ông lão đắc ý, khoanh chân ngồi xuống giữa đống xá* chế*.
Một lát sau, vô số sương m á u bốc lên từ mấy t h i t h ể đó, xá* chế* nhanh chóng khô quắt lại.
Ông lão vươn vai, mãn nguyện đứng dậy: "Thật là sảng khoái."
Ta lùi lại vài bước, kinh hãi nhìn hắn: "Ông là người của M/a giáo?"
"Ha ha ha ha, đúng vậy, ta là người của M/a giáo. Bây giờ ngươi đã hiểu chưa? Tiên nhân là M/a giáo khoác áo trắng, còn M/a giáo là tiên nhân cởi bỏ áo ngoài."
"Mọi người đều làm những việc tương tự nhau, nhưng đáng h/ận là lũ ng/u ngốc các ngươi, lại đưa tu tiên giả lên bệ thờ thần thánh. Họ càng bóc l/ột các ngươi, càng nô dịch các ngươi, các ngươi lại càng ngưỡng m/ộ phong thái của họ, kính phục sự cao quý của họ."
"Dân thường tiết kiệm hai mươi lượng bạc để đưa con đi Tiên môn đo Linh căn. Trắc Linh Thạch thì có khắp nơi ở M/a Uyên, căn bản không đáng một xu. Chỉ nhờ chiêu này thôi, Tiên môn đã dễ dàng gom hết của cải thiên hạ về cho mình, lợi hại thật!"
"Kẻ cầm quyền ti tiện vô liêm sỉ, lại sở hữu mọi thứ trên đời. Người dân ngây thơ ng/u muẩn, cam chịu làm trâu ngựa. Ng/u, ng/u, ng/u! Giế*, giế*, giế*!" Ông lão nói hăng say, từ xa thấy mấy người dân đi đến, lại bay tới giế* người.
18.
Ta thấy lão đi/ên điên kh/ùng khùng, sợ lão giế* người đến đỏ mắt rồi quay sang ta, nên nhân cơ hội này, lẳng lặng chuồn đi.
Ông lão này ch/ửi tiên nhân chẳng ra gì, nhưng việc lão tà* sá* người dân vô tội thì có khác gì Lăng Vân bọn họ đâu?
Tiên hay M/a, chẳng lẽ chỉ cần có năng lực thì có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không coi mạng sống của người khác ra gì sao?
Thế gian này, lẽ nào không có công bằng?
Ta thẫn thờ, bước chân lảo đảo trên con đường lầy lội. Đi được một đoạn, ông lão lại đuổi kịp, cười hềnh hệch đi theo sau ta: "Ta đã ẩn mình trong Phiêu Miễu Tông hai trăm năm, phải nhờ phúc của ngươi mới hiểu rõ cách họ tạo ra Linh thú. Nếu ngươi đồng ý gia nhập M/a giáo của ta, giế* một trăm người để nộp lễ, ta sẽ giúp ngươi tẩy tủy ph/ạt gân, giúp ngươi trả th/ù, thế nào?"
Ta dừng bước: "Những linh thú đó, những cái trứng linh thú, rốt cuộc là chuyện gì?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm…"
Năm trăm năm trước, thế gian vốn không có Linh thú, chỉ có Yêu thú.
Yêu thú ăn thịt người, bản tính hoang dã khó thuần hóa, tốn biết bao công sức cũng không thể thuần phục. Cho đến khi người của Phiêu Miễu Tông xông vào Yêu Vương Sơn, mang về một loại dây leo đặc biệt - Huyết Trùng Đằng.
Huyết Trùng Đằng sẽ đẻ trứng trong cơ thể người. Khi những quả trứng đó lớn lên, nuốt chửng vật chủ, sẽ biến thành Linh thú. Hơn nữa, loại Linh thú này bẩm sinh đã gần gũi với con người, chỉ cần huấn luyện một chút là có thể dùng làm thú cưỡi.
Không chỉ làm thú cưỡi, Linh thú ăn Linh thảo, trong cơ thể sẽ tự sản sinh linh khí, có thể cung cấp cho chủ nhân tu luyện.
"Đáng tiếc là trứng côn trùng này rất bá đạo, bỏ vào bụng là người chế* ngay. Hừm, may mà người của Phiêu Miễu Tông nhanh trí, họ đã chọn một lô đối tượng thí nghiệm, phát hiện rằng trứng côn trùng bỏ vào cơ thể nữ tử thì khả năng sống sót cao hơn nhiều."
Ông lão cố ý gây tò mò: "Ngươi có biết tại sao không?"
Thấy ta không đáp lời, lão lại hậm hực nói tiếp: "Trong cơ thể nữ tử, có t ử c3ng! Ông trời có lòng hiếu sinh, t ử c3ng này quả thật rất thần kỳ, có thể chứa th/ai nhi, cũng có thể chứa trứng côn trùng."
"Th/ai nhi ký sinh trong cơ thể, hút chất dinh dưỡng của người mẹ, nữ tử phải nhờ vào t ử c3ng này mà bảo vệ. Trứng côn trùng cũng tương tự như vậy. Ta nói cho mà biết, đây chính là ông trời muốn tuyệt đường tu tiên của nữ tử!"
"Cái t ử c3ng này chính là nguyên tội của nữ tử các ngươi!"
19.
Ta nghe mà lòng kinh hãi, da đầu tê dại, há miệng ra, lại không biết phải phản bác thế nào.
Mãi một lúc lâu sau, ta mới lấy lại được giọng nói của mình, khàn khàn, thô ráp, r/un r/ẩy không thành tiếng.
"Chỉ có Phiêu Miễu Tông như vậy, hay là tất cả các tông môn..."
"Ngươi đoán xem?" Ông lão hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đã gặp được bao nhiêu nữ tu rồi? Không gian trên đỉnh quyền lực quá chật hẹp, không đủ chỗ cho nữ tử.
"Nhưng ngươi thì khác..." Ông lão đổi giọng, những nếp nhăn trên mặt cười tít lại: "Ngươi có Tiên phẩm Linh căn, Tiên phẩm đấy! Chỉ cần ngươi chịu bái ta làm sư phụ, gia nhập M/a giáo của ta, lão phu sẽ tẩy tủy ph/ạt gân cho ngươi, truyền cho ngươi Thánh Công M/a giáo. Đến lúc đó, cả Phiêu Miễu Tông cộng lại cũng không phải đối thủ của ngươi. Hì hì, ngươi đúng là vớ được món hời rồi!"
Phía trước xuất hiện một ngôi làng, ông lão vỗ vai ta: "Nhìn kìa, ở đó có một cô bé đang ăn kẹo hồ lô. Chà, ăn mặc chỉnh tề như vậy, nhìn là biết được cha mẹ cưng chiều lắm. Lớn lên chắc chắn cũng sẽ vào Phiêu Miễu Tông, rồi cũng sẽ thảm như con gái ngươi thôi. Ngươi đi giúp con bé một tay, giế* nó đi."
Ông lão nhét một con d.a.o găm vào tay ta.
Ta đứng im không nhúc nhích, ông lão cũng không giục, rất kiên nhẫn đi vòng quanh ta.
Cô bé tò mò nhìn chúng ta một cái, nhảy chân sáo đi đến, hai búi tóc trên đầu lắc lư tinh nghịch: "Đại nương, ông ơi…!"
Cô bé cười ngọt ngào. "Hai người đang chơi trò gì vậy? Cháu cũng muốn chơi."
Tay ta run lẩy bẩy, ông lão bên cạnh thở dài.
"Ôi chao, còn nói muốn b/áo th/ù! Ngươi ngay cả một đứa trẻ cũng không dám giế*, Phiêu Miễu Tông ti tiện hơn ngươi cả trăm lần, lại còn mạnh hơn cả ngàn lần. Ngoài việc làm trâu làm ngựa bị người ta dắt mũi, bị người ta giẫm đạp dưới chân, ngươi còn có thể làm gì nữa?
"Lòng tốt là sự yếu đuối vô dụng nhất, nghĩ đến con gái ngươi đi! Kẻ cầm quyền ti tiện, lại dạy các ngươi phải sống lương thiện. Nếu họ lương thiện, làm sao họ lên được đỉnh cao, làm sao duy trì quyền lực? Lòng tốt là công cụ họ tạo ra để duy trì sự thống trị, ngươi có hiểu không hả? Đồ ng/u ngốc! Ng/u không thể tả!"
Ông lão tức gi/ận, liên tục thúc giục ta.
Chương 7
Chương 15
Chương 28
Chương 6
Chương 15
Chương 32
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook