Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Không, đúng là Ngài ấy rồi, các người mau nhìn kìa!"
"Đúng rồi, đúng rồi, đúng là Ngài ấy thật, chúng ta không phải là... gặp m/a đấy chứ?"
Ta thở dài một tiếng: "Không phải gặp m/a đâu, ta thực sự mạng lớn trở về rồi đây."
Trong đám đông n/ổ ra một trận xôn xao kinh ngạc. Ta không thèm để ý, sải bước đến trước đại môn.
Còn chưa kịp gõ cửa, Lý quản gia đã thò đầu ra. Có lẽ là nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên muốn ra xem sao. Khắc sau, đôi mắt già đục ngầu của lão bỗng trợn trừng, "Nhị... Nhị thiếu gia?"
"Ừm... là ta."
Giọng Lý quản gia sắc lẹm đến mức biến tông, mang theo sự vui sướng và kinh hãi không thể tin nổi, "Là Nhị thiếu gia, đúng là Nhị thiếu gia đã về rồi!"
Lão vừa hô hoán vừa lảo đảo chạy vào trong: "Lão gia, phu nhân! Nhị thiếu gia trở về rồi!"
Tiếng hô này khiến cả Lăng phủ tức khắc n/ổ tung. Người đầu tiên lao ra là nương của ta. Có lẽ bà đang ở Phật đường lễ Phật, tay vẫn còn lần tràng hạt. Vừa thấy ta, bà đứng sững tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, chỉ có nước mắt là như chuỗi hạt đ/ứt dây, từng hạt lớn lăn dài trên má.
Tiếp đó là cha ta. Ông bước ra nhìn ta đầy vẻ thảng thốt, đôi bàn tay vẫn còn r/un r/ẩy nhẹ. Sau đó là Đại ca Lăng Uyên và Đại tẩu Thẩm thị. Đại ca bước chân nhanh nhất, tựa như một cơn gió lốc cuốn đến trước mặt ta. Thân hình quanh năm tập võ của huynh ấy rắn rỏi hiên ngang, lúc này siết ch/ặt vai ta khiến xươ/ng cốt cũng thấy đ/au, "Nhị đệ... thật sự là đệ sao? Đệ không c.h.ế.t? Đệ đã đi đâu vậy?"
Nương ta cũng định thần lại, lập tức lao đến bên cạnh, vừa khóc vừa cười, miệng không ngừng nói: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi! Bồ t/át phù hộ, tổ tiên hiển linh!"
Ta bị bao vây bởi tình thân nồng hậu và sự kinh hỷ to lớn này mà có chút ngẩn ngơ, sống mũi cay xè, hốc mắt cũng nóng lên. Rời nhà mới có hai tháng, mà cứ ngỡ như đã cách cả một đời.
15.
Ta được kéo vào chính sảnh. Vừa vào đến nơi đã bị xoay quanh hỏi dồn dập.
"Sao lại ngã xuống vực?"
"Làm thế nào mà về được?"
"Những ngày qua có chịu khổ sở gì không?"
Trên đường về ta đã sớm chuẩn bị sẵn lời đối phó, bèn lần lượt trả lời. Chỉ có nương ta là tinh mắt, cứ nhìn chằm chằm vào vết thương nơi khóe môi ta, "Nhi tử, khóe môi con bị làm sao thế? Sao lại rá/ch ra thế kia?"
Đại ca cũng góp vui: "Ơ, Nhị đệ, bộ y phục đệ đang mặc trên người sao trông quen mắt thế nhỉ?"
Da đầu ta tê rần một trận. Cái này phải giải thích thế nào đây?
Chẳng lẽ nói ta biến thành Hồ ly được t.ử đối đầu nhặt về, mỗi ngày lấy việc c.ắ.n hắn làm niềm vui, kết quả sáng nay không hiểu sao biến lại thành người, còn bị t.ử đối đầu đ/è ra gặm một miếng, rồi mặc y phục của hắn trốn về?
"Con... con..." Ta há miệng, đầu óc nhất thời đình trệ.
Đúng lúc này, cha ta - người vẫn luôn im lặng, đột ngột lên tiếng: "Ta thấy bộ y phục trên người con, hình như là của thằng bé Cảnh Trình nhỉ?"
Không phải câu hỏi, mà là khẳng định. Cha à, sao mắt Người lại tinh tường đến vậy chứ?
"À... dạ, phải, là của tên Quý Cảnh Trình kia."
Cha ta thở dài một tiếng: "Hài t.ử đó, đối với con thật sự là dụng tâm thâm sâu."
Ta: "???"
"Lời này của cha nghĩa là sao?"
Nhờ lời cha mẹ, ta mới biết được những chuyện xảy ra sau khi mình rơi xuống vực.
Ngày ta mất tích, Quý Cảnh Trình như phát đi/ên, suốt ba ngày ba đêm không hề chợp mắt, dẫn người tìm ki/ếm c/ứu hộ không nghỉ. Đến cuối cùng, hắn kiệt sức đến mức mắt tối sầm lại, ngã lăn ra đất, mới bị người ta cưỡng ép lôi về nghỉ ngơi.
Đến khi tỉnh lại, hắn liền một mình đi bộ lên ngôi chùa Vĩnh An khói hương nghi ngút, ba bước một lạy, chỉ cầu Phật tổ che chở cho ta được vẹn toàn.
Ta đứng ngây người tại chỗ, trong đầu chợt hiện lên những khung cảnh lúc h/ồn phách rời khỏi cơ thể. Hóa ra, những hình ảnh mà ta tưởng là ảo giác kia, thế nhưng đều là sự thật.
Nhưng đến tận giờ ta vẫn không hiểu nổi, rõ ràng ta đã rơi xuống vực, tại sao khi tỉnh lại lại hóa thành Tuyết hồ, còn xuất hiện trong lòng Quý Cảnh Trình?
16.
Hôm sau, hạ nhân trong phủ vội vã vào báo, nói là Lâm di dẫn theo Quý Cảnh Trình đến cửa thăm hỏi.
Hay cho cái tên này, ta vốn định tìm hắn, kết quả hắn lại tự mình dẫn x/á/c tới.
Cha mẹ ta cười không khép được miệng, vội vàng sai người nghênh đón họ vào chính sảnh.
Lâm di vừa thấy ta, bước tới vài bước đã nắm ch/ặt lấy tay ta, chưa nói lời nào nước mắt đã trào ra, "Triệt Nhi! Triệt Nhi của ta ơi! Lần này con thực sự đã chịu nhiều khổ cực rồi, xót c.h.ế.t A di rồi!"
Ta vội đỡ bà ngồi xuống, ôn tồn an tâm: "Lâm di, con không sao. Người xem, chẳng phải con đã về đây vẹn nguyên không thiếu sợi lông sợi tóc nào sao? Chẳng có việc gì cả."
"Còn bảo không sao, g/ầy đi cả vòng rồi đây này." Lâm di rút khăn tay thấm lệ nơi khóe mắt.
Đột nhiên bà quay đầu, lườm cái tên Quý Cảnh Trình đang im lặng cúi đầu đứng bên cạnh, "Quý Cảnh Trình, con lại đây cho ta!"
"Nhìn con xem, ngày thường cứ thích so bì với Triệt Nhi, trên triều đường cũng chẳng chịu nhường nhịn nó, cứ phải làm thằng bé tức gi/ận mới chịu, thế nên thằng bé mới gặp nạn! Ta thấy con đúng là rảnh rỗi quá mức mà."
Quý Cảnh Trình mím môi, ra vẻ thấp hèn dễ bảo: "Vâng, nương, đều tại con. Không bảo vệ tốt cho đệ ấy là lỗi của con."
Ta: "???"
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 13
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook