DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 57: Vỗ Rơi Đầu

27/05/2026 20:45

Tôi do dự một chút, lần này cũng không giấu Từ Văn Thân nữa, trực tiếp nói đó là điện thoại của mẹ tôi.

Trong lúc vừa đi về phía sau núi, tôi cũng đơn giản kể vài chuyện liên quan tới mẹ mình.

Từ Văn Thân gật đầu, bảo tôi đừng để trong lòng. Cùng lắm sau này lại hỏi xem mẹ tôi muốn làm gì. Dù sao bà ấy cũng là người sinh ra tôi, liên tục nhắn tin gọi điện như vậy, biết đâu có chuyện quan trọng.

Tôi nói với Từ Văn Thân rằng thật ra tôi không muốn gọi cuộc điện thoại này. Bà ấy quá lạnh nhạt với cha tôi. Cho dù đã ly hôn, cho dù là người xa lạ đi nữa, nhưng đó vẫn là cha tôi, câu đầu tiên bà ấy nói lại là: “Nghe nói cha con ch*t rồi?”

Đối với tôi, thật sự không thể nào có thiện cảm nổi.

Từ Văn Thân im lặng vài giây rồi bảo tôi ổn định cảm xúc, chuyện này để sau rồi tính, giờ không cần nghĩ nhiều.

Trong lúc nói chuyện, hai người chúng tôi đã đi qua con đường chính trong làng, trực tiếp hướng về phía sau núi.

Ngôi làng của nhà Trương Thúy Nhi cũng không lớn.

Do nằm gần vùng ven thành phố nên đa phần dân làng không nghèo, cơ bản đều ở nhà lầu hai tầng nhỏ. Loại nhà đất có hàng rào như nhà Trương Thúy Nhi, tôi cũng không thấy căn thứ hai.

Lúc xuất phát trời vừa chạng vạng, đến khi chúng tôi tới ngoài chân núi thì mặt trăng đã treo cao trên đỉnh đầu.

Nhìn ngọn núi này, trong lòng tôi dâng lên vài phần lạnh sống lưng.

Thế núi giống như một tấm bia đ/á, hai bên rộng, càng lên trên càng thu hẹp lại. Mãi tới gần đỉnh, ngọn núi vẫn không có chóp cao nhọn mà lại bằng phẳng.

“Ngọn núi này… có hơi giống bia m/ộ?” Từ Văn Thân bỗng nói một câu.

Tôi lắc đầu:

“Đây không phải bia m/ộ đâu chú Văn Thân, mà là núi qu/an t/ài.”

“Núi qu/an t/ài?”

Tôi hít sâu một hơi rồi gật đầu:

“Trong hai mươi bốn hướng núi, phân biệt theo sáu mươi tiên mệnh, loại núi này lại rất đặc biệt. Nó cơ bản không bị ràng buộc bởi hướng núi hay tiên mệnh, thuộc loại núi đ/ộc. Có nghĩa là người ch*t năm nào cũng có thể ch/ôn ở đây, cũng không có chuyện cát hung ảnh hưởng con cháu.”

“Không đơn giản như vậy đâu nhỉ?” Từ Văn Thân lại hỏi.

Khóe miệng tôi co gi/ật, nhưng thế nào cũng không cười nổi:

“Đúng là không đơn giản. Núi qu/an t/ài chuyên ch/ôn x/á/c q/uỷ. Cơ bản th* th/ể ch/ôn ở đây đều ch*t không được yên ổn. Vì trong núi vốn đã có một cỗ th* th/ể, những x/á/c khác đưa lên chẳng khác nào chim khách chiếm tổ. Đêm nào cũng bị đại thi dọa h/ồn, lâu dần trong núi đầy cô h/ồn dã q/uỷ.”

“Chỉ mong Trương Phấn Đấu không ở trên núi này…”

Vừa nói tôi vừa nhìn quanh, quả nhiên phát hiện bên cạnh núi qu/an t/ài có một con sông.

Mặt sông không rộng, chỉ khoảng bốn năm mét. Dưới ánh trăng, mặt nước lấp lánh. Ven sông có rất nhiều cây liễu, cành cây lay động theo gió, toát ra vài phần âm u.

Tim tôi càng nghẹn lại.

Liễu mọc bên sông, bên cạnh lại là núi qu/an t/ài, đây chính là “sa thủy minh đường đều thông âm”.

“Sa” đại diện cho núi, “thủy” là con sông này. Trong phong thủy, nước trước núi còn gọi là “minh đường”.

Bản thân núi qu/an t/ài đã là núi âm, nước vốn âm nhu, cây liễu lại là một trong “cây ngũ q/uỷ”. Trong tập tục nông thôn, cũng như trong thuật pháp của người pháp sự như chúng tôi, gỗ liễu thường dùng làm gậy tang, thậm chí còn làm cờ chiêu h/ồn!

Cây liễu vốn là thứ chiêu q/uỷ.

Lúc này trong lòng tôi đã sinh ra vài phần muốn rút lui. Trương Phấn Đấu này thật sự quá khó đối phó.

Tôi cắn răng, cưỡng ép đ/è suy nghĩ đó xuống rồi nói:

“Trước tiên tìm dọc bờ sông đi. Nếu Trương Phấn Đấu giấu x/á/c, rất có thể sẽ giấu trên cây liễu. Nếu trên mấy cây này không có, vậy chỉ có thể ở trên núi thôi. Chú Văn Thân nhất định phải cẩn thận, hai nơi này âm khí đều rất nặng.”

Nhắc nhở xong, tôi liền đi về phía bờ sông.

Từ Văn Thân nhíu mày hỏi:

“Không thể có chuyện ngoài ý muốn khác sao? Ví dụ Trương Phấn Đấu đi nơi khác?”

“Người ch*t rồi sẽ có chấp niệm. Người muốn gi*t, chuyện chưa làm xong, căn bếp trong nhà… nói chung người ch*t tuyệt đối không tới nơi không liên quan tới lúc còn sống. Trương Phấn Đấu quấy phá rồi lại về nhà, hắn còn hung dữ như vậy, th* th/ể chắc chắn ở gần nhà, nhất định là nơi hắn quen thuộc, lại còn âm khí nặng. Chỉ có hai chỗ này thôi.” Tôi nhanh chóng giải thích.

Nói xong, tôi cũng đã tới bên bờ sông.

Tiếng nước chảy róc rá/ch khe khẽ, cành liễu lay động xào xạc không ngừng.

Hơi lạnh liên tục luồn vào người. Tôi ngẩng đầu nhìn lên cây. Trên cây liễu đầu tiên này, tôi không thấy gì cả.

Thân cây to lớn dường như phủ đầy rêu xanh, đây cũng là biểu hiện của âm khí cực nặng.

Tôi tiếp tục đi sang cây liễu tiếp theo.

Từ Văn Thân cũng nhanh chóng đi sát bên cạnh tôi. Chúng tôi tìm tới cây liễu thứ ba thì đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Sau lưng luôn có cảm giác gai nhọn đ/âm vào lưng, như thể có ai đó đang nhìn chằm chằm chúng tôi.

Tôi đột ngột quay đầu lại.

Sau lưng ngoài thân cây và những cành liễu bay phất phơ thì chẳng có ai cả.

Từ Văn Thân cũng trở nên cảnh giác, liên tục nhìn quanh.

Có lẽ đêm đã sâu hơn, trên núi vang lên tiếng côn trùng. Trong bụi cỏ ven sông cũng đầy tiếng râm ran, vang qua lại bên tai khiến đầu óc ong ong.

“Chú Văn Thân, chú cũng cảm nhận được rồi đúng không?” Tôi bất an hỏi.

“Ừm, có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm chúng ta. Cẩn thận chút.” Từ Văn Thân lấy ra một lá bùa, chuẩn bị sẵn sàng.

Tôi cũng lấy gậy khóc tang ra cầm trong tay, đề phòng đầy đủ.

Rất nhanh đã tìm tới giữa khúc sông, cây liễu cũng tìm được một nửa rồi mà vẫn không có thu hoạch gì.

Thật ra tôi đã cảm thấy khả năng th* th/ể Trương Phấn Đấu giấu ở ven sông ngày càng nhỏ. E là hắn đã lên núi qu/an t/ài rồi.

Nhưng đã tìm tới đây thì phải tìm cho hết. Nhỡ đâu xảy ra sơ suất gì thì càng thiệt hơn.

Sau khi vượt qua hơn nửa hàng liễu ven sông, phía trước xuất hiện một bụi cây rậm vừa hay che khuất nửa đoạn bờ còn lại. Tôi và Từ Văn Thân vừa xuyên qua bụi cây…

Cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi nghẹn lại.

Dưới một cây liễu to lớn có một người thân hình cao g/ầy đang ngồi đó.

Người đó mặc đồ công nhân công trường, đầu đội mũ bảo hộ, cúi gằm đầu.

Trong tay còn cầm cần câu cá, chỉ là tay áo che mất phần cuối cần câu.

Nhìn dáng người… chẳng phải chính là Trương Phấn Đấu sao?

Trong lòng tôi lạnh buốt.

X/á/c ch*t mà còn đi câu cá? Hắn hung á/c tới mức vô lý rồi!

Tôi lập tức lấy thêm “Bùa Xá Sát” cầm trong tay, bước nhanh tới trước. Chỉ trong chớp mắt đã tới bên cạnh Trương Phấn Đấu, vung tay vỗ thẳng lên đầu hắn!

Thật ra tôi cũng không biết lúc này h/ồn phách Trương Phấn Đấu có ở trong thân x/á/c không. Nhưng đã gặp rồi thì phải lập tức kh/ống ch/ế! Tôi sợ chậm trễ sẽ xảy ra biến cố.

Ngay khoảnh khắc như sét đ/á/nh ngang tai, đột nhiên “rắc” một tiếng…

Tôi vậy mà một chưởng đ/á/nh rơi luôn đầu Trương Phấn Đấu!

Cái đầu đội mũ bảo hộ lăn lông lốc về phía dòng sông.

“Ùm” một tiếng rơi xuống nước.

Ngay lúc đó sắc mặt tôi lập tức thay đổi.

Một chưởng đã đ/á/nh bay đầu Trương Phấn Đấu?

Khoảnh khắc tiếp theo, trong lòng tôi càng lạnh hơn.

Dưới ánh trăng, phần cổ của “Trương Phấn Đấu” là một mặt c/ắt đ/ứt lìa, bên trong toàn là rơm rạ khô.

Đây đâu phải th* th/ể gì, rõ ràng chỉ là một hình nộm rơm mặc quần áo công nhân, lại thêm cái mũ bảo hộ.

Cộng thêm việc tôi đang nóng lòng tìm Trương Phấn Đấu nên mới nhận nhầm.

Tim tôi đ/ập cuồ/ng lo/ạn, lùi lại hai bước, thái dương gi/ật liên hồi.

Quay đầu nhìn xuống sông, cái mũ bảo hộ đang xoay vòng bên mép nước, bên trong chẳng phải cũng là cái đầu bằng rơm sao!

Hình nộm không có ngũ quan, q/uỷ dị tới cực điểm. Sống lưng tôi lạnh buốt.

Trương Phấn Đấu làm ra thứ này là biết chúng tôi sẽ tới tìm hắn nên cố ý dọa người? Hay muốn phân tâm chúng tôi?

Từ Văn Thân cũng đi tới bên hình nộm, nhíu ch/ặt mày nói:

“Thứ này cũng quái dị vô cùng, có thể nhiếp h/ồn người khác. Ngay cả chú cũng nhận nhầm thành th* th/ể.”

“E là hắn không ở đây, mà ở trên núi rồi…” Trong lòng tôi vô cùng nặng nề.

“Có thứ này ở đây dẫn dụ chúng ta tới. Chúng ta còn ôm tâm lý may mắn, nghĩ hắn có thể sẽ không tới nơi nguy hiểm như vậy. Sơ Cửu, chúng ta bỏ sót một điểm. Trương Phấn Đấu giờ đã là tà vật rồi, lòng q/uỷ khó đoán. Đối với hắn, có lẽ nơi nguy hiểm nhất mới là nơi an toàn nhất.” Từ Văn Thân cũng nói.

Tôi cắn răng gật đầu:

“Đi thôi, lên núi xem!”

Vừa xoay người…

Đột nhiên “ào” một tiếng nước vang lên, cổ chân tôi bị một bàn tay chộp lấy!

Tình huống bất ngờ này khiến da đầu tôi tê dại.

Cúi đầu nhìn xuống, bên mép sông có một người bò lên nửa thân trên. Một tay hắn siết ch/ặt cổ chân tôi, ngẩng đầu lên cười với tôi.

Làn da trắng bệch vì ngâm nước, tóc ướt sũng, bọng mắt sưng to như mắt cá vàng, giữa trán nứt ra một vết dài.

Người này đầy tướng ch*t chóc, không phải Trương Phấn Đấu…

Mà là lão Hàn!

Lúc trước lão Hàn cõng th* th/ể Trương Phấn Đấu chạy khỏi công trường, kết quả bị đám công nhân do anh em Vương Đức Kim mang tới chặn lại. Lão bị đ/á/nh không ít, th* th/ể Trương Phấn Đấu cũng bị cư/ớp đi.

Mà lão Hàn lúc này đã hoàn toàn bị Trương Phấn Đấu mê hoặc tâm trí.

Có thế nào tôi cũng không ngờ lão Hàn lại canh giữ ở đây!

Suy nghĩ chỉ lóe lên như tia chớp, sức lực của lão Hàn lớn kinh người. Hắn mạnh tay kéo tôi xuống!

Tôi rên lên một tiếng, theo bản năng đưa tay túm lấy cánh tay Từ Văn Thân.

Phản ứng của Từ Văn Thân cũng rất nhanh, hai tay trực tiếp giữ lấy vai tôi!

Nhưng sức lão Hàn thật sự quá kinh khủng. Tôi bị hắn kéo nghiêng cả người lơ lửng, rồi hắn liều mạng kéo tôi xuống nước.

Trong khoảnh khắc đó tôi cảm giác cả người như sắp bị kéo đ/ứt làm đôi.

Từ Văn Thân cũng rên lên một tiếng. Ông ấy giữ không nổi tôi, bị lão Hàn kéo luôn xuống nước!

Ngay lúc rơi xuống nước, phản ứng của tôi càng nhanh hơn. Tôi gi/ật túi vải gai xanh trên lưng ném lên bờ:

“Chú Văn Thân đỡ lấy!”

Chỉ kịp hét một câu như vậy, cả người tôi đã chìm xuống nước!

Lão Hàn cứng rắn kéo tôi xuống đáy sông!

Hắn muốn dìm ch*t tôi, lấy mạng tôi!

Trong lúc hoảng lo/ạn tôi cố nín thở, dùng gậy khóc tang trong tay hung hăng đ/ập vào vị trí cổ chân.

Dưới nước lực cản rất lớn, âm thanh cũng không truyền đi được. Một gậy của tôi đ/ập trúng cổ chân.

Cũng đ/ập trúng tay lão Hàn.

Hắn đột nhiên buông tôi ra.

Trong lòng tôi lạnh buốt.

Quả nhiên là tà vật thật rồi!

Nếu không, gậy khóc tang sao có thể hiệu quả như vậy?

Danh sách chương

3 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu