Sau Khi Tiểu Thiếu Gia Xinh Đẹp Làm Mình Làm Mẩy Liên Hôn Cùng Đại Lão Hào Môn

Ngày hôm sau Giang Hòa nhận được ảnh chụp của Thích Hàn Xuyên gửi tới, trên bàn làm việc đang đặt chính là chiếc ly nước mà trước đó tự tay cậu đã làm, bên dưới còn Iót một chiếc đế Iót ly cùng tông màu có in hình mèo con.

Giang Hòa phóng to tấm hình rồi cẩn thận nhìn kỹ chiếc đế Iót ly, cậu cảm thấy rất thích nên đã gửi cho Thích Hàn Xuyên một dòng tin nhắn: [Chiếc đế Iót ly này trông rất hợp luôn đó, anh tự tìm à?]

Vài phút sau Thích Hàn Xuyên hồi âm: [Thư ký tìm.]

Giang Hòa đòi hỏi một cách đầy hiển nhiên: [Em cũng muốn, tìm cho em một cái đi.]

Lần này phải mất mười phút sau Thích Hàn Xuyên mới trả lời: [Buổi tối sẽ mang về cho cậu.]

Giang Hòa một tay uống sữa, một tay gõ chữ trả lời Thích Hàn Xuyên: [Cảm ơn chồng nhé, em muốn màu xanh dương hoặc là màu hồng.]

Thích Hàn Xuyên lạnh lùng ném qua một chữ “Ừ” rồi không còn tin tức gì nữa, nhưng Giang Hòa vẫn gửi một đống biểu tượng cảm xúc qua oanh tạc, sau đó mới mang tâm trạng thoải mái ra khỏi nhà.

Hôm nay cậu có rất nhiều việc phải làm, mấy bé mèo con nói trước đó hôm nay sẽ được đưa tới, cậu phải qua đó hỗ trợ, bên quán cà phê mèo cũng vừa nghiên c/ứu ra loại cà phê mới, cần cậu qua x/ác nhận xem có nên ra mắt hay không.

Bên ngoài ánh nắng gay gắt, Giang Hòa ngửa đầu nhìn về phía mặt trời rồi thở dài: “Mình đúng là cái số vất vả mà.”

Người tài xế bị những tiếng thở ngắn than dài của cậu làm cho bật cười, khi phản ứng lại thì vội vàng cúi đầu vì sợ làm Giang Hòa tức gi/ận.

Đôi mắt sáng lấp lánh của Giang Hòa nhìn về phía người tài xế, đầy vẻ hóng hớt: “Đại ca, anh làm tài xế ở đây bao lâu rồi?”

Người tài xế cảm thấy sợ hãi mà cũng đầy vinh dự, cung kính đáp lời: “Thưa cậu Giang, tôi mới tới được hai năm.”

Giang Hòa tiến về phía cửa xe, vừa đi vừa nói: “Vậy chắc là anh biết không ít chuyện về Thích Hàn Xuyên đâu nhỉ, kể cho tôi nghe đi.”

Người tài xế vội vàng nói: “Tôi cái gì cũng không biết đâu ạ.”

Anh ta thật sự không biết gì cả, hơn nữa ngay ngày đầu tiên tới đây quản gia đã dặn dò rồi, không được bàn tán bất cứ chuyện gì về chủ nhà, nếu không sẽ phải cuốn gói cút đi ngay.

Giang Hòa xì một tiếng rồi nói: “Chán ngắt.”

Người tài xế không nói thêm lời nào, thấy Giang Hòa đã nhắm mắt lại, anh ta liền hạ tấm chắn xuống rồi mở bản nhạc thư giãn, trong lòng thầm lau mồ hôi lạnh.

Sau khi đến trạm c/ứu hộ, Giang Hòa bắt đầu bận rộn, những chú mèo mới đưa tới cần được tắm rửa, để tiết kiệm chi phí nên những việc này đều do cậu và Phương Tri Ngật tự làm, còn có một đàn mèo con đến lịch đi tiêm phòng, Giang Hòa bận đến mức xoay như chong chóng, ngay cả cơm trưa cũng quên ăn.

Bận xong đã là hơn hai giờ chiều, Giang Hòa đói đến mức bụng dính vào lưng, cậu ngồi bệt dưới đất chẳng màng hình tượng, tựa lưng vào lồng mèo rồi nói với Phương Tri Ngật: “Mệt quá đói quá đi, thật muốn có ai đó bưng cơm tới tận mặt đút cho mình ăn quá.”

Phương Tri Ngật cười nói: “Cậu đi rửa ráy trước đi, tôi đi m/ua cơm về đút cho cậu ăn.”

Danh sách chương

3 chương
22/07/2026 20:16
0
22/07/2026 10:58
0
20/07/2026 16:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu