Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Lạnh Lùng Nhưng Hay Ghen
- Chương 2.
Tay tôi khựng lại, ngây người một giây.
Tôi ngước mắt lên.
Đôi mắt Thẩm Vân Chu lúc này đã đỏ hoe vì k iềm ch ế, yết hầu chuyển động.
"Bảo bối, anh giúp em giải quyết bằng cách khác được không? Như thế này sẽ làm em bị thương."
[Nữ phụ không nghe ra nam chính đang từ chối cô ta sao? Đã đến nước này rồi, nếu nam chính thật sự thích cô ta, sao có thể nhịn được.]
[Tầng trên ơi, nữ phụ bây giờ đã bị s ắc d ục làm mờ mắt rồi, cô ta chắc chắn không nghe ra đâu.]
[Hơn nữa, nữ phụ không những không nghe, cô ta còn muốn c ưỡng b ức nam chính, bắt anh ấy phục vụ mình, cuối cùng còn bắt nam chính qu ỳ xuống gọi cô ta là chủ nhân. Chậc chậc, nói về cách tìm ch ếc đa dạng, tôi phải nể nữ phụ.]
[Có ai quên rằng nam chính không phải là một con cừu non thuần lương vô tội không? Kết cục của những người đ ắc t ội với nam chính sau này sẽ thế nào?]
[Bị b/án sang Ấ n Đ ộ!]
Cái gì cơ?
Vì tôi muốn â n á i với anh ấy, anh ấy sẽ b/án tôi sang Ấ n Đ ộ!?
Tôi s ợ h ãi đến mức tay vô thức dùng sức.
"Ái!"
Gân xanh trên trán anh ấy nổi lên, giọng nói khàn khàn đến không thể tin được.
"Bảo bối, em đang muốn giếc chồng mình sao?"
[Nếu là nữ phụ, bây giờ tôi sẽ chạy ngay lập tức. Như vậy sau này nam chính có thể còn mềm lòng một chút, không đến mức ph á s ản.]
[Đáng tiếc, nữ phụ có tính ch iếm h ữu quá mạnh, tính cách kiêu căng bướng bỉnh mà đ ầu ó c lại ng ốc nghếch, làm sao có thể nhận ra những điều này.]
Phá... ph á s ản?
Lần này tôi gần như không do dự chút nào, nhanh chóng bò dậy khỏi người anh, nhảy xuống giường.
Tôi bắt đầu luống cuống mặc quần áo.
Thẩm Vân Chu dường như bị chuỗi hành động trôi chảy này của tôi làm cho ngây người.
"Bảo bối, em đang làm gì vậy?"
Anh ấy định ngồi dậy, nhưng lại bị c òng tay k éo trở lại giường.
Lúc này tôi đang xách giày cao gót trong tay, chuẩn bị chạy ra ngoài.
Nghe vậy, bóng lưng tôi cứng đờ, h oảng h ốt quay đầu lại.
Ch ếc tiệt.
Nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ đi!
"Cái đó, xin lỗi nhé, tối nay em uống say nhận nhầm người rồi."
Mắt tôi nhanh chóng liếc qua n ửa th ân d ưới của anh ấy.
Lương tâm c ắn r ứt, tôi nói nhanh.
"Tình... tình hình của anh thì tự giải quyết nhé."
Gần như vừa dứt lời, tôi đã quay người chạy như đ iên ra ngoài.
"Em nói gì cơ?"
Cánh cửa đóng lại, mang theo một luồng gió.
"Rầm" một tiếng, bỏ lại tiếng nói ngỡ ngàng và nghiến răng của Thẩm Vân Chu bị nh ốt lại trong phòng.
Chương 6
Chương 6
Chương 25
Chương 8
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook