Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Kẻ Nhát Gan
- Chương 9
Tôi sững sờ.
Anh ta cụp mắt xuống, chẳng dám nhìn tôi.
"Ngay từ đầu em đồng ý cuộc hôn nhân này là vì bố em. Kể từ khi chuyển tới đây, ngày nào em cũng chẳng vui vẻ gì. Tôi đều nhìn ra cả."
"Em thích tự do, thích sự náo nhiệt, thích ở cùng bạn bè. Thế nhưng sau khi liên hôn với tôi, em lại bị gò bó.”
"Tôi không qua làm phiền em là vì sợ em sẽ càng thêm chán gh/ét tôi. Tôi không hỏi em đi chơi với ai là vì sợ em cảm thấy tôi quản lý em quá nhiều.”
"Tôi muốn đối xử tốt với em, nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào mới đúng. Tôi chỉ sợ bản thân vừa sáp lại gần thì em sẽ chạy đi mất."
Vừa nói, anh ấy vừa ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái.
Trong ánh mắt ấy chứa đựng sự dò xét đầy dè dặt, và cả nỗi khát khao sâu thẳm chẳng thấy đáy.
"Tiểu Hoài, không phải là tôi không thích em đâu."
Anh ta khựng lại, giọng nói chìm hẳn xuống.
"Mà là tôi không dám thích."
Tôi chìm vào đôi mắt của anh ra, tự dưng chẳng thốt nên lời nào nữa.
Hóa ra nửa năm nay, anh ấy đối xử tốt với tôi theo cái cách không giống một người chồng, là bởi vì anh ấy không dám.
Anh ta tự hạ mình xuống thật thấp, thấp đến tận cùng cát bụi, chỉ dám đứng từ xa nhìn ngắm tôi, yêu thương tôi theo cách của riêng anh ấy, mà chưa từng dám khao khát nhận lại bất cứ sự hồi đáp nào.
Tôi chợt nhớ tới ánh mắt của anh ấy trong lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.
Đó là ánh nhìn của kẻ không dám hướng về thứ mà mình quá đỗi khao khát.
Tôi thở dài một hơi.
"Thẩm Độ Chu."
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.
"Nếu em mà không thích anh thì đã xách dép chạy từ đời tám hoánh nào rồi. Khương Hoài em là thể loại người nào cơ chứ? Là vị thiếu gia khó bảo nhất nhì cái thành Bắc Kinh này, đến bố em còn chẳng quản được em, một đối tượng liên hôn như anh mà có thể giam lỏng được em sao?"
Chương 4:
Đôi mắt anh ấy chầm chậm mở to.
"Em thức đêm chơi game, là để đợi anh đến chơi cùng. Em ra ngoài uống rư/ợu, là để chờ anh đến đón. Em cố tình vứt áo khoác xuống đất, là muốn xem anh phản ứng thế nào. Hôm đó em nói muốn ăn bánh bao chiên, là bởi vì, em muốn người đầu tiên mình nhìn thấy khi thức dậy vào buổi sáng sẽ là anh."
Tôi cứ nói, càng nói càng tự cảm thấy hơi mất mặt.
Mấy lời này bình thường có đ/á/nh ch*t tôi cũng chẳng bao giờ thốt ra đâu.
"Thẩm Độ Chu, không phải em không thích anh. Em là..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã bị anh ấy ôm ch/ặt cứng vào lòng.
Vòng tay anh ấy siết rất ch/ặt, ch/ặt đến mức tôi gần như nghẹt thở.
Anh ta vùi mặt vào hõm cổ tôi, tôi có thể cảm nhận rõ những giọt chất lỏng ấm nóng đang rơi rớt trên làn da mình.
Anh ta đang khóc.
Thẩm Độ Chu đang khóc.
Tôi thẫn người ra, rồi bàn tay cũng từ từ giơ lên, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng anh ta.
"Này, anh làm sao thế..."
"Tiểu Hoài." Giọng anh ấy rầu rĩ, xen lẫn âm mũi ngèn nghẹn, "Tiểu Hoài, Tiểu Hoài..."
Anh ta cứ lặp đi lặp lại tên tôi, như thể muốn bù đắp cho suốt nửa năm ròng rã chẳng dám cất tiếng gọi.
Sống mũi tôi cay xè, hốc mắt cũng theo đó mà đỏ lên.
"Đồ ngốc."
Tôi ôm chầm lấy anh ta.
"Anh có biết không, em đợi ngày này, đợi lâu lắm rồi?"
Chap 12 - Hết
Chap 17 - Hết
Chương 8
Chương 9 - Hết
Chương 13 - Hết
Chương 10 - Hết
Chương 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook