Tôi trói ch/ặt hai tay Dương Nham, lôi hắn đứng dậy, vừa báo cảnh sát vừa bắt nó dẫn tới nơi ch/ôn Tưởng Bình Bình.

Chỗ đó thực ra cách làng không xa, đúng là học sinh, sau khi gi*t người chúng cũng không dám vào sâu trong núi. Suốt đường đi, Dương Nham r/un r/ẩy khủng khiếp, hai bên rừng cây lục đục vang động không ngớt.

Tôi gần như lôi Dương Nham đi, khi gần tới nơi, hắn đã sợ đến mức đái dầm ra quần. Tôi quăng Dương Nham sang một bên, hố ch/ôn Tưởng Bình Bình đào rất nông. Mấy ngày mưa lớn liên tiếp đã cuốn trôi phần lớn đất phủ trên người cô bé, thậm chí lộ ra một đôi chân nhưng chỉ còn một chiếc giày.

Tôi không dám tưởng tượng cha mẹ Tưởng Bình Bình sẽ thấy thế nào khi chứng kiến cảnh này. Bản thân tôi cũng có một đứa con gái, nếu ai dám hại con tôi, tôi nhất định sẽ lấy mạng hắn.

Đột nhiên, một luồng hàn khí khó tả tỏa ra từ rừng cây bên cạnh. Tiếng gào rú của linh miêu vang lên, tôi rút Đả H/ồn Tiên từ thắt lưng ra.

Bốn gã khiêng kiệu mặt trắng bệch bước ra từ rừng cây, nâng theo một chiếc kiệu hoa đỏ thẫm.

Qủy kiệu!

Tôi đoán chiếc xe cưới trước đó gặp trên đường cũng chính là thứ này hóa thành.

Thứ q/uỷ dị này, ngay cả bầy linh miêu cũng kh/iếp s/ợ.

Danh sách chương

5 chương
25/03/2025 15:30
0
25/03/2025 15:26
0
25/03/2025 21:38
0
25/03/2025 21:38
0
25/03/2025 21:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận