Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
7.
Sau cuộc họp, tôi bị Quý Dự Xuyên chặn lại ở bãi đỗ xe ngầm.
"Tiêu Nhiên!" Anh ta tựa người vào cửa xe của tôi, thong dong nhìn tôi, "Giờ chúng ta là đối tác rồi, không ăn mừng một chút sao?"
"Tôi chẳng có gì để ăn mừng với anh cả." Tôi lạnh mặt, muốn lách qua anh ta để mở cửa xe.
Anh ta lại vươn cánh tay dài ra, bao vây tôi vào giữa anh ta và cánh cửa xe. Lại là tư thế quen thuộc này.
"Đừng có cự tuyệt người ta từ cách xa ngàn dặm thế chứ." Anh ta cúi đầu nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười x/ấu xa, "Dù sao chúng ta cũng là mối qu/an h/ệ từng lên đầu đề báo chí mà."
"Quý Dự Xuyên, anh rốt cuộc muốn thế nào?" Tôi nhẫn nhịn hết mức, "Anh có biết anh làm thế này đã lệch hẳn thiết lập nhân vật của anh rồi không!"
"Thiết lập nhân vật?" Anh ta nhai đi nhai lại từ này một cách đầy ẩn ý, "Thiết lập gì? Cao lãnh cấm dục, tuyệt tình lạnh lùng?"
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Sao anh ta lại biết được?
"Mấy thứ đó đều là diễn cho người ngoài xem thôi." Anh ta bỗng nhiên ghé sát lại, chóp mũi khẽ cọ vào mũi tôi, "Đối với em, không cần thiết."
Hơi thở của anh ta một lần nữa bao vây lấy tôi, mang theo sự cường thế không thể kháng cự.
"Mùi trên người em rất thơm." Anh ta giống như một con thú lớn, cứ quanh quẩn hít hà nơi cổ tôi, "Anh đã tìm rất lâu, mới tìm thấy được em."
Tôi bị câu nói không đầu không đuôi này làm cho mịt mờ sương khói. Gì mà tìm rất lâu? Chẳng phải chúng ta là kẻ th/ù không đội trời chung lớn lên cùng nhau sao?
"Anh... anh rốt cuộc là ai?" Trong lòng tôi dâng lên một ý nghĩ nực cười. Cái tên trước mắt này, không lẽ cũng giống tôi, là người xuyên tới sao?
Quý Dự Xuyên không trả lời câu hỏi của tôi. Anh ta chỉ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm nhìn tôi, bên trong cuộn trào những cảm xúc mà tôi không cách nào hiểu nổi.
"Tiêu Nhiên!" Anh ta trầm giọng nói, "Đừng có nghĩ đến việc hạ t.h.u.ố.c anh nữa."
"Lần tới, anh không bảo đảm thứ anh uống vào là rư/ợu, hay là em đâu."
8.
Tôi chạy trốn trối c.h.ế.t.
Về đến nhà, tôi gieo mình xuống sofa, đầu óc rối thành một nùi. Quý Dự Xuyên tuyệt đối có vấn đề. Những lời anh ta nói, những việc anh ta làm, hoàn toàn không giống một "người giấy" trong sách.
【Hệ thống, ra đây mau!】 Tôi gọi trong đầu.
【... Ký chủ, tôi đây.】 Giọng của Hệ Thống nghe có vẻ hơi yếu ớt.
"Quý Dự Xuyên rốt cuộc là sao? Có phải anh ta cũng biết cốt truyện không?"
【Qua kiểm tra, chương trình cốt lõi của nam chính không có gì bất thường, không tồn tại khả năng bị ý thức ngoại lai xâm nhập.】
"Vậy tại sao anh ta lại nói những lời đó?"
【... Có lẽ là... hiệu ứng cánh bướm do cốt truyện phái sinh ra chăng?】 Hệ thống cũng không dám chắc.
Tôi bực bội xoa xoa thái dương. Bất kể là nguyên nhân gì, tình hình hiện tại đều rất bất lợi cho tôi. Quý Dự Xuyên giống như một quả b.o.m không thể kiểm soát, có thể khiến nhiệm vụ của tôi tan tành bất cứ lúc nào. Điều chí mạng hơn là chúng tôi hiện giờ còn là đối tác. Nghĩa là sau này tôi phải đối mặt với cái bản mặt kia hằng ngày. Nghĩ đến đây, tôi thấy đầu mình to ra gấp đôi. Đúng lúc này, một vị khách không mời mà đến.
Tống Kỳ.
Trong nguyên tác, đây là một nhân vật nam quan trọng khác, được coi là tình địch số một của nam chính, đồng thời cũng là một kẻ đi/ên chính hiệu. Người anh ta thích là "thụ chính" của nguyên tác, để có được thụ chính, anh ta không ít lần ngáng chân Quý Dự Xuyên. Nhưng giờ đây, trong sách căn bản không có người gọi là thụ chính này.
Anh ta tìm tôi làm gì?
Tôi mở cửa, Tống Kỳ đang đứng tựa vào cửa, cười một cách đầy tà khí: "Tiêu thiếu gia, có rảnh để trò chuyện chút không?"
9.
Tôi mời Tống Kỳ vào nhà. Anh ta đi một vòng quanh phòng khách nhà tôi, cuối cùng ngồi xuống sofa, vắt chéo chân đầy thong thả.
"Tiêu thiếu gia, người thông minh không nói lời m/ập mờ." Anh ta đi thẳng vào vấn đề, "Tôi tìm cậu là muốn hợp tác."
"Hợp tác?" Tôi nhướng mày, "Hợp tác gì?"
"Đối phó Quý Dự Xuyên." Trong mắt Tống Kỳ lóe lên tia sáng đầy hưng phấn, "Tôi biết cậu luôn nhìn anh ta không thuận mắt, tôi cũng vậy. Hai nhà chúng ta liên thủ, lật đổ anh ta, thấy sao?"
Tôi nhìn anh ta, lòng thầm tính toán nhanh chóng. Trong nguyên tác, Tống Kỳ và tôi là kẻ th/ù vì cả hai đều muốn tranh đoạt thụ chính, đấu đến một mất một còn. Nhưng giờ, thụ chính biến mất, Tống Kỳ lại chuyển mục tiêu sang hợp tác với tôi. Lại thêm một điểm chệch đường ray nữa.
"Tại sao tôi phải hợp tác với anh?" Tôi giả vờ kh/inh khỉnh, "Tự tôi cũng có thể đối phó anh ta."
"Thế à?" Tống Kỳ cười nhạo, "Sao tôi lại nghe nói, mấy hôm trước cậu đối phó anh ta, còn đem cả bản thân mình đền vào luôn rồi?"
Anh ta đang ám chỉ vụ "scandal nồng ch/áy" của tôi và Quý Dự Xuyên. Mặt tôi đen lại.
"Tuy nhiên." Tống Kỳ chuyển tông, người hơi rướn về phía trước, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm vào tôi, "Tôi lại cảm thấy, Tiêu thiếu gia cậu so với Ánh trăng sáng trong lời đồn kia, còn thú vị hơn nhiều." Anh ta vươn tay định chạm vào mặt tôi.
Tôi theo bản năng nghiêng đầu né tránh: "Tống tổng, xin tự trọng."
"Đừng căng thẳng thế chứ." Tống Kỳ thu tay về, nụ cười càng thêm thâm sâu, "Tôi chỉ cảm thấy, nếu Quý Dự Xuyên đã có hứng thú với cậu, thì có lẽ tôi cũng có thể thử xem sao."
Chương 11: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 10
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook