Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Yên tâm đi con người.
Mèo sẽ không bỏ rơi anh đâu.
“Sao không ra ngoài chơi nữa hả? Có phải chủ nhân của cậu không muốn cho cậu ra ngoài không?”
Con mèo mướp tiến lại gần tôi, còn bảo tôi xoay một vòng.
Tôi biết nó đang lo tôi bị đá/nh, thế là cũng ngoan ngoãn xoay một vòng.
“Không có, anh ấy không cấm tôi ra ngoài, chỉ là tôi không muốn ra nữa thôi, con người rất cần tôi.”
“Vậy sao cậu không đưa chủ nhân cùng ra ngoài chơi? Con Tiểu Hắc nhà bên cạnh còn đi nữa đó.”
Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng Hình Dặc đâu có đi lại được.
Anh cũng không muốn bị người khác nhìn thấy cảnh mình ngồi xe lăn.
“Chắc là không được đâu, các cậu đi đi, nếu có cơ hội, tôi sẽ ra ngoài tìm các cậu.”
“Được thôi, cậu yêu quý chủ nhân của mình thật đấy.”
Bởi vì Hình Dặc cũng đối xử với tôi rất tốt mà.
Những thứ anh cho tôi đều là tốt nhất.
Cho nên tôi cũng có thể vì anh mà hy sinh một chút tự do.
Sau khi tạm biệt mèo mướp, tôi vừa ngoái đầu lại đã thấy Hình Dặc xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào không hay.
Tuy biết anh không hiểu tiếng mèo, nhưng tôi vẫn thấy hơi chột dạ.
“Vừa rồi là bạn của nhóc à? Nó đến rủ nhóc đi chơi hả?”
Tôi kêu meo một tiếng.
“Sao nhóc không ra ngoài chơi nữa?”
Tôi thực sự muốn hỏi anh, tại sao tôi không ra ngoài nữa, chẳng phải anh biết rõ lý do sao.
Hôm qua anh đã khóc đến mức như thế rồi.
Tuy tôi không tận mắt thấy anh thực sự khóc, nhưng sau đó lúc nhìn thấy, mắt anh đỏ hoe, y như con thỏ vậy.
Dù sao thì…
Dù sao thì trông cũng đáng thương quá đi.
Thôi bỏ đi, mèo ta đây là một con mèo tốt.
Anh không rời xa được tôi thì cứ ở bên cạnh anh vậy, dù sao ở nhà cũng rất vui.
“Nhóc có thể mời chúng đến nhà chơi, vườn rất rộng, chắc là đủ cho mấy đứa chơi cùng nhau rồi.”
“Meo!”
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook