Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Liễu Yếu Đào Tơ
- Tử Cục Tầng Mười Bốn
- Chương 9
Tôi cố gắng quên đi mọi chuyện ở tầng 14 để bắt đầu lại cuộc sống.
Một tuần sau, buổi phỏng vấn vòng 3 diễn ra suôn sẻ, tôi nhận được thư mời nhận việc từ tập đoàn lớn.
Ban đầu tôi định kiên trì với ước mơ làm kỹ sư phần mềm nhưng quản lý nói với tôi rằng cấp trên có người đích danh chỉ định tôi làm thư ký.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi gặp ông chủ. Đó là một bóng lưng rất quen thuộc.
Ông chú hói đầu trạc tuổi năm mươi đang hút xì gà, ngồi trước cửa kính sát đất lật xem tài liệu.
Ông ta cho tất cả mọi người trong phòng lui ra, quay người lại nói với tôi: “Cô có muốn trở nên giàu có hơn, không phải sống cái cảnh ở nhà trọ nữa không?”
Gương mặt của người đàn ông này ngày càng quen thuộc. Tôi đảo mắt nhìn quanh một lượt, trên màn hình máy tính đặt trên bàn làm việc đang phát một bộ phim kinh dị đẫm m/áu... Không, không phải!
Trên màn hình tối đen, những dòng bình luận vẫn đang nhảy liên tục. Tôi trừng lớn hai mắt, nhớ lại những buổi livestream gi*t người mà cảnh sát đã nói.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại, người đàn ông đã đứng ngay trước mặt tôi, đưa cho tôi tập hồ sơ trên tay. Đó chính là sơ yếu lý lịch của tôi.
Người đàn ông cất giọng cực kỳ trầm tĩnh: “Cô rất thông minh, tôi tin cô sẽ thú vị hơn Lục Nhã và Phương Dĩnh nhiều. Nghe nói cô tìm việc rất lâu mới có được vị trí này, chẳng lẽ cô không muốn được sống cuộc đời của tầng lớp thượng lưu sao?”
Nghe thấy tên Lục Nhã và Phương Dĩnh, cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Người đàn ông trước mặt chính là vị đại gia đã bao nuôi Lục Nhã, thảo nào bóng lưng ông ta lại quen thuộc đến vậy.
“Thú vị theo cách nào?” Tôi hỏi ngược lại.
Người đàn ông mỉm cười, rót một ly vang đỏ: “Lục Nhã nghe lời tôi gi*t rất nhiều người, Phương Dĩnh lại gi*t Lục Nhã. Còn cô cao tay hơn, tống được Phương Dĩnh vào đồn cảnh sát.”
“Tôi không hiểu ông đang nói gì.”
Người đàn ông rót cho tôi một ly rư/ợu, thủng thẳng nói: “Cô đã biết tỏng Phương Dĩnh là kẻ sát nhân từ lâu rồi, nếu không làm sao có chuyện sống cùng một tầng, ch*t tận hai mạng người mà cô lại chẳng biết cái gì.”
Tôi mỉm cười. Kẻ đứng trong bóng tối này quả thật rất xảo quyệt. Đúng là tôi đã phát hiện ra sự bất thường của Tiểu Dĩnh từ trước. Lúc cô ta gi*t Lục Nhã, vì oán h/ận quá lớn nên gây ra tiếng động rất mạnh, tôi bị đ/á/nh thức và lờ mờ đoán được một nửa sự thật.
Nhưng trực giác mách bảo tôi, cho dù Phương Dĩnh có bị bắt thì tôi vẫn sẽ bị con q/uỷ đứng sau lưng tóm gọn nên tôi đã chọn cách im lặng.
Nếu không chắc chắn rằng tôi có hiềm nghi bao che, ông chủ chắc chắn sẽ không lật bài ngửa với tôi ngay từ đầu thế này.
Mãi đến tận bây giờ, tôi mới tìm ra kẻ chủ mưu thật sự.
Mọi chuyện xảy ra ở tầng 14 dường như đều đã có lời giải đáp.
Ông chủ trước mắt này chính là kẻ thao túng phía sau. Ông ta bao nuôi Lục Nhã, chu cấp cho cô ta một cuộc sống xa hoa. Tiểu Dĩnh sống chật vật thiếu thốn, không biết từ lúc nào đã lọt vào tầm ngắm của ông ta.
Ông ta lợi dụng sự đố kỵ của Tiểu Dĩnh, dăm lần bảy lượt dẫn dụ rồi lại dạy cô xem livestream học cách gi*t người, cuối cùng biến cô trở thành một đ/ao phủ khét tiếng trên dark web, trở thành một quân cờ trong tay ông ta.
Cái gì mà á/c q/uỷ gi*t người, oan h/ồn đòi mạng, nói cho cùng cũng chỉ vì khoảng thời gian này ông chủ muốn xem một vở kịch mà thôi.
Nghĩ lại, có lẽ lúc đó Lục Nhã đã lờ mờ nhận ra điều gì đó nên mới hằn học với đống hàng hiệu và kênh livestream của Tiểu Dĩnh như vậy.
Có điểm yếu thì sẽ có cơ hội bị lợi dụng, kịch bản của ông chủ cần những người chơi mới tham gia.
Bây giờ quân cờ Phương Dĩnh đã ngã ngựa, ông chủ cần một thứ vũ khí gi*t người mới và ông ta cảm thấy tôi có thể làm cho kịch bản của ông ta trở nên đặc sắc hơn.
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười, nâng ly rư/ợu vang.
Lúc này tôi đang phải đối mặt với hai lựa chọn. Một là bất chấp tất cả để tố cáo kẻ chủ mưu thật sự trước mắt. Nhưng tôi không biết liệu ông ta có trực tiếp nhúng tay vào việc gi*t người hay không. Với địa vị và năng lực của ông ta, có thể đến một bằng chứng xúi giục cũng chẳng để lại. Tôi có phần thắng nào không? Hay thậm chí có thể bước ra khỏi tòa nhà này không?
Hai là tôi đem mạng sống của mình ra đ/á/nh cược, trở thành Lục Nhã hoặc Phương Dĩnh tiếp theo. Ít nhất thì tôi sẽ không bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền bạc nữa.
Tử cục ở tầng 14, rốt cuộc tôi vẫn không thể thoát khỏi.
Chương 6
Chương 5.
Chương 27
Chương 12
Chương 7
Chương 11
Chương 14.
Bình luận
Bình luận Facebook