SAU KHI GIẢ MANG THAI, TA ĐƯỢC PHU QUÂN NUÔI BÉO

Đứa bé được đặt tên là Tiêu An.

Tiêu Dục nói, hắn không mong con trai sau này giàu sang hay quyền thế hơn người, chỉ mong một đời bình an.

Viên Viên thấy tên hay, nhưng vẫn muốn đặt nhũ danh.

Hắn suy nghĩ ba ngày, cuối cùng nói:

“Gọi là Tiểu Bánh Bao.”

Tiêu Dục từ chối.

“Không được.”

“Vì sao?”

“Lớn lên nó sẽ trách ngươi.”

“Vậy gọi Tiểu Củ Cải.”

“Cũng không.”

“Tiểu Chân Giò?”

“Tống Viên Viên.”

Cuối cùng, dưới sự kiên trì của Viên Viên, nhũ danh của Tiêu An được định là Viên Bảo.

Tiêu Dục miễn cưỡng chấp nhận, bởi ít nhất nó không phải một món ăn.

Lục Thanh Hoài gửi tới một chiếc khóa trường mệnh làm quà.

Y đã đồng ý hôn sự do gia đình sắp xếp. Đối phương là một thư sinh tính tình ôn hòa, không giàu có bằng Tiêu gia nhưng thật lòng kính trọng y.

Viên Viên nhận quà, đáp lễ một hộp bánh hạt dẻ.

Cuộc sống tiếp tục trôi qua.

Chiếc gối nhỏ từng dùng giả mang th/ai được Tiêu Dục giữ thật.

Hắn đặt nó trong một chiếc hộp gỗ, bên cạnh chiếc túi thơm méo mó Viên Viên tặng ngày sinh nhật.

Nhiều năm sau, con trai họ lớn lên, vô tình tìm thấy chiếc gối.

Đứa bé ôm gối chạy đến hỏi:

“Phụ thân, đây là gì?”

Tiêu Dục nhìn Viên Viên đang ngồi ăn bánh trong sân, khóe môi cong lên.

“Đó là ca ca của con.”

Viên Viên lập tức sặc bánh.

Hắn chạy tới gi/ật chiếc gối, đỏ bừng mặt.

“Tiêu Dục!”

Đứa bé ngơ ngác.

“Ca ca tại sao là gối?”

Tiêu Dục bình thản đáp:

“Phải hỏi phụ thân nhỏ của con.”

Viên Viên tức gi/ận ôm gối chạy đi.

Chạy được vài bước, hắn lại quay về lấy đĩa bánh trên bàn.

Tiêu Dục bật cười bước theo.

“Chậm một chút.”

“Ngươi không được theo ta.”

“Đây là nhà ta.”

“Cũng là nhà ta.”

“Ừ, là nhà ngươi.”

Tiêu Dục đi tới, từ phía sau ôm lấy hắn.

Viên Viên vùng vẫy vài cái không thoát, cuối cùng đành dựa vào lòng.

Tiêu Dục cúi hôn mái tóc mềm.

“Năm đó ngươi hỏi bao giờ được về nhà.”

Viên Viên cắn một miếng bánh, mơ hồ đáp:

“Ta nhớ.”

“Hiện tại còn muốn đi không?”

Viên Viên nhìn sân viện ngập nắng.

Con trai đang ôm chiếc gối nhỏ chạy quanh gốc cây. Lão phu nhân ngồi dưới mái hiên cười vui vẻ. Trong bếp, Hà thẩm vừa mở nắp nồi, mùi chân giò hầm thơm nức bay ra.

Hắn lắc đầu.

“Không đi.”

Tiêu Dục siết vòng tay.

“Đời này cũng không được chạy nữa.”

Viên Viên quay đầu.

“Vậy phu quân phải nuôi ta ăn no.”

“Được.”

“Mỗi ngày có điểm tâm.”

“Được.”

“Tiền của ta vẫn được mang về cho cha mẹ.”

“Được.”

“Không được cười ta giả mang th/ai.”

Tiêu Dục im lặng.

Viên Viên lập tức trừng mắt.

“Ngài không đồng ý?”

Tiêu Dục cúi xuống hôn lên khóe môi dính vụn bánh.

“Chuyện khác đều đồng ý.”

“Tại sao chuyện này không được?”

“Vì đó là chuyện may mắn nhất đời ta.”

Nếu không có chiếc gối nhỏ ấy, hắn sẽ không biết Viên Viên sợ hãi đến mức nào.

Nếu Viên Viên không bỏ trốn, hắn cũng sẽ không hiểu mình đã yêu người này sâu đến đâu.

Cuộc hôn nhân bắt đầu từ một lần đi nhầm phòng, tiếp tục nhờ một chiếc bụng giả, cuối cùng lại giữ họ bên nhau bằng một trái tim chân thành.

Viên Viên không hoàn toàn hiểu lời hắn.

Hắn chỉ thấy ánh mắt Tiêu Dục rất dịu dàng, liền bẻ chiếc bánh trong tay thành hai nửa.

Lần này, hắn đưa nửa lớn hơn cho Tiêu Dục.

“Cho phu quân.”

Tiêu Dục nhận lấy.

“Không tiếc sao?”

Viên Viên lắc đầu, lúm đồng tiền hiện trên má.

“Mẹ ta nói món ngon phải chia cho phu quân.”

Tiêu Dục ăn miếng bánh hắn đưa, sau đó ôm người ch/ặt hơn.

Ngoài sân, nắng xuân rơi đầy trên cành cây mới nhú.

Trong bếp, canh chân giò vừa chín.

Viên Viên ngửi thấy mùi thơm, lập tức kéo tay Tiêu Dục chạy vào nhà.

Chiếc gối giả mang th/ai bị Tiêu An bỏ quên trên ghế đ/á, nằm giữa ánh nắng ấm áp, hai con vịt uyên ương méo mó vẫn dựa sát vào nhau.

Giống như hai người từng hoàn toàn không thuộc về nhau, cuối cùng lại cùng bước qua những tháng ngày dài, trở thành mái nhà duy nhất của đối phương.

**NGOẠI TRUYỆN: TIỂU CỦ CẢI MUỐN CÓ MUỘI MUỘI**

Tiêu An năm tuổi thì bắt đầu cảm thấy trong nhà thiếu một người.

Chuyện này bắt nguồn từ lần cậu theo phụ thân nhỏ về thôn Hạ Hà.

Nhà bên cạnh có một bé gái mới ba tuổi, tóc buộc hai búi, vừa nhìn thấy Tiêu An đã chạy tới gọi ca ca, còn chia cho cậu nửa chiếc bánh gạo.

Tiêu An chưa từng được ai gọi là ca ca.

Trong Tiêu phủ, cậu là tiểu thiếu gia nhỏ nhất. Người lớn ai cũng nhường cậu, không có đệ đệ hay muội muội để cậu chăm sóc.

Cô bé kia mềm mại, ngoan ngoãn, lúc đi còn nắm tay áo cậu.

Tiêu An lập tức cảm thấy làm ca ca rất tốt.

Trên đường trở về, cậu ngồi trong xe ngựa, nghiêm túc nói với Viên Viên:

“Phụ thân nhỏ, con muốn có muội muội.”

Viên Viên đang ăn bánh hạt sen, nghe vậy suýt mắc nghẹn.

“Con muốn gì?”

“Muội muội.”

“Nhà ta không có.”

“Vậy sinh một người.”

Viên Viên ho đến đỏ mặt.

Tiêu Dục ngồi đối diện, bình thản rót trà cho hắn.

Tiêu An quay sang phụ thân.

“Phụ thân, người sinh được không?”

Tiêu Dục đặt chén xuống.

“Không.”

“Vì sao?”

“Ta không phải song nhi.”

Tiêu An lập tức nhìn Viên Viên.

“Vậy phụ thân nhỏ sinh.”

Viên Viên ôm đĩa bánh, cảnh giác lùi lại.

“Không sinh.”

“Vì sao?”

“đ/au.”

Tiêu An suy nghĩ.

“Con sẽ thổi.”

“Thổi không hết đ/au.”

“Con cho người ăn bánh.”

“Cũng không được.”

“Con cho cả bánh của con.”

Viên Viên hơi d/ao động.

Tiêu Dục lạnh nhạt nói:

“Không được dụ phụ thân nhỏ của con bằng đồ ăn.”

Tiêu An không hiểu vì sao phụ thân lại không muốn có thêm con.

Cậu suy nghĩ suốt ba ngày.

Sau đó bí mật tìm Phúc bá hỏi:

“Làm thế nào mới có muội muội?”

Phúc bá suýt đá/nh rơi sổ sách.

“Tiểu thiếu gia hỏi việc này làm gì?”

“Con muốn làm ca ca.”

Phúc bá không biết giải thích, chỉ đành nói:

“Chuyện này phải xem duyên phận.”

“Duyên phận ở đâu?”

“Duyên phận… do ông trời cho.”

Danh sách chương

3 chương
05/08/2026 22:53
0
05/08/2026 22:53
0
05/08/2026 22:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu