Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- Hòm Nữ
- Chương 4
Thực ra, họ chỉ muốn xem Hòm Nữ sẽ ‘hiển linh’ thế nào thôi.
Hôm trước còn hoang mang, giờ thì đã ngẫm ra.
Nhà nào chẳng có vài đứa con gái, biết đâu con đường ki/ếm tiền này cũng áp dụng được cho gia đình mình thì sao?
Cha tôi thấy đông người quá, tỏ ra do dự.
Bà nội thì ngược lại, đẩy mẹ tôi một cái ra hiệu lôi tôi ra ngoài ngay.
Vừa bước khỏi cửa nhà kho, thấy cả đám đông, tôi hoảng hốt chui ngược vào trong.
Mẹ tôi túm lấy tôi lôi ra.
Tôi bám ch/ặt khung cửa, tiếng kẽo kẹt phát ra từ cánh cửa kho.
Bà nội chạy sầm sập tới, gi/ật tóc tôi từ phía sau, quăng tôi xuống đất.
Rồi bà nội trèo lên người tôi, đ/ấm từng cái vào mặt.
"Con đĩ ranh! Còn dám chạy à?"
Tôi gào thét nhưng chẳng ai ra tay c/ứu giúp.
Kẻ đứng xem cảnh nóng, người lạnh lùng thờ ơ.
Bà nội đ/á/nh mỏi tay, bảo cha tôi lôi tôi dậy.
Rồi dùng dây thừng trói tôi trước sảnh đường để cả làng đều thấy.
Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra, h/oảng s/ợ nhìn đám đông: "C/ứu cháu! C/ứu cháu!"
Thế nhưng, dân làng đều hồ hởi chờ xem bước tiếp theo.
Chẳng ai thèm để ý, thậm chí có kẻ còn giục cha tôi: "Ông làm nhanh lên, đừng lề mề!"
"Được rồi!"
Cha tôi lại rút con d/ao lóc thịt ra.
Cùng mẹ tôi c/ắt một miếng thịt từ cánh tay còn lại của tôi.
Tiếng tôi gào thét chìm nghỉm trong ồn ào của đám đông.
"Lão Trịnh nhanh tay đấy nhỉ!"
"Ừ nhỉ! Nhìn vết c/ắt gọn gh/ê!"
"Nói thật, con bé Tam Nha nhà này da trắng nõn, c/ắt thịt phí của quá, hé hé!"
...
Không ai quan tâm đến tôi.
Bởi tôi là đồ lỗ vốn, ch*t rồi cũng chỉ đào bừa cái hố ch/ôn đi.
Bà nội hãnh diện cầm miếng thịt giơ lên:
"Nhà các người có nhiều con gái thế này không?"Nói trước, đừng hòng ctranh giành làm ăn với tôi! Phải thịt cùng huyết thống, lại phải là gái còn trinh mới linh nghiệm!"
Đám đông ngượng ngùng, cười đùa cho qua.
"Chị dâu nói gì thế, bọn tôi chỉ tò mò đến xem cho vui thôi."
Bà nội "hừ"một tiếng, bảo mẹ tôi cầm miếng thịt vào bếp.
Còn tôi như bị lãng quên, bị trói ném dưới đất.
Mọi người cố rướn cổ xem mẹ tôi mang miếng thịt đi đâu.
Bà nội nở nụ cười bí ẩn.
Một lúc sau, mùi thịt thơm phức bay ra.
Nửa tiếng sau, mẹ tôi bưng bát thịt xay nhuyễn bước ra.
Bà nội sai cha tôi khiêng hòm gỗ ra, đặt lên bàn giữa sân.
Rồi bà nội gi/ật tấm vải phủ xuống.
Dù đã xem trước đó, đám đông vẫn rú lên kinh hãi.
Có kẻ thì thào: "Nhà họ Trịnh này á/c thật!"
Bà nội nghe được liền nhe răng: "Bảo tôi á/c? Được, tiền nhà các người tôi không nhận nữa."
Người kia vội vàng xin lỗi, hứa thêm 200 tệ. Bà nội mặt mày hớn hở, lần đầu tiên được nở mày nở mặt như thế.
Sau đó, bà nội bảo mẹ tôi dùng thìa đút từng muỗng thịt xay cho Hòm Nữ.
Ăn xong, bà hứng đầy một chén nước mắt đưa cho vợ Vương Nhị uống tại chỗ.
Bảy ngày sau, vợ Vương Nhị có th/ai.
Chương 6
Chương 15
Chương 11.
Chương 9
Chương 17
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook