Sau Khi Cùng Em Trai Xuyên Không

Sau Khi Cùng Em Trai Xuyên Không

5

14/04/2026 20:03

9

Cứ ngỡ cái tính nết của Lục Nhiên sẽ không dính dáng gì đến tên Diệp Lâm Thanh gì đó, ai ngờ vừa về nhà họ Lục đã thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên sofa.

Người đó đang kể cho Lục Nhiên nghe về quá khứ của hai người với vẻ mặt đầy hoài niệm.

"Hồi đó anh đến tỏ tình với em, em còn tưởng anh trêu đùa cơ đấy."

Ồ, hóa ra là Lục Nhiên tỏ tình trước.

Mẹ kiếp, lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót, hai đứa tôi ở cạnh nhau bao lâu nay không danh không phận, tôi còn chưa được nghe lấy một câu tỏ tình nào.

Lục Nhiên không thấy tôi đứng sau lưng, chỉ cười nhạt: "Đều qua cả rồi."

"Lần này về định ở lại bao lâu?"

Diệp Lâm Thanh nhấp một ngụm trà, liếc nhìn tôi một cái rồi không nói gì. Y nhìn Lục Nhiên với ý tứ sâu xa, tình cảm trong đáy mắt chẳng thèm che giấu.

"Lần này về em sẽ không rời đi nữa."

"Hồi đó... tuổi còn nhỏ, không nhìn ra có người coi trọng em quá mức, bây giờ em muốn quay lại nắm giữ, chỉ là không biết còn kịp hay không."

Lục Nhiên gật đầu, không nói gì thêm.

Lòng tôi chua loét, cộng thêm việc đứa em trai cũng bị người ta b/ắt n/ạt, tôi không nhịn được mà lên tiếng.

"Anh muốn đi thì đi, muốn về thì về, anh coi nhà người ta là nhà nghỉ à?"

Lục Nhiên khựng người lại, quay đầu nhìn tôi: "Về rồi à, thấy anh mà không chào một câu sao?"

Hắn định nắm lấy tay tôi nhưng chưa kịp chạm vào đã bị tôi rụt lại.

Tôi bước lên phía trước, cúi người bóp lấy mặt Diệp Lâm Thanh, hung hăng cảnh cáo: "Anh có ý đồ gì với Lục Nhiên tôi không quản, nhưng nếu anh còn dám trêu chọc Thẩm Vân Tân, đừng trách tôi không khách khí với anh."

Diệp Lâm Thanh sững sờ vì sợ hãi, sau đó khẽ nhíu mày nhìn Lục Nhiên.

"Em trai anh... cũng có qu/an h/ệ với Vân Tân sao?"

Tay tôi bị Lục Nhiên nắm ch/ặt lấy, tôi nghe thấy giọng nói nghiến răng nghiến lợi của hắn.

"Tiểu D/ao, em đang nói cái gì đấy, hửm?"

Hừ, xót rồi đấy à? Lòng tôi trào lên một vị chua chát như thể vừa ăn mười quả chanh.

Tôi hất mạnh tay Lục Nhiên ra, nhìn Diệp Lâm Thanh.

"Anh nghe không rõ thì chắc chắn có người nghe rất rõ rồi."

Mặt tôi bị bàn tay lớn của Lục Nhiên giữ lấy, ánh mắt anh ta đầy vẻ gi/ận dữ kìm nén.

"Tiểu D/ao, ngoan một chút."

Tôi tức đến mức đỏ cả mắt, lần đầu tiên văng tục với Lục Nhiên.

"Ngoan cái con khỉ!"

10

Tôi ngồi trong quán cà phê, chiếc sơ mi trắng được cài nút đến tận trên cùng dù trời nóng hơn ba mươi độ.

Dưới lớp quần áo dài là chi chít những dấu vết Lục Nhiên để lại.

Tôi tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt khóc đến sưng húp như hai quả óc chó làm Hoắc Lâm gi/ật mình.

"Anh không thể ở lại bên cạnh Lục Nhiên thêm một phút nào nữa!"

Tôi chỉ cảnh cáo Diệp Lâm Thanh một câu như thế, lại còn hào phóng tác thành cho y đi theo đuổi Lục Nhiên, kết quả là Lục Nhiên nổi đi/ên vác tôi lên lầu.

Tôi thấy khó chịu nên cũng bướng bỉnh không chịu c/ầu x/in, thế là mới ra nông nỗi này.

Hoắc Lâm thì có quầng thâm đen xì dưới mắt. Thẩm Vân Tân cảm thấy nó làm phản, dám đối đầu với một thiếu gia như gã ta. Cũng chính vì sự chênh lệch thân phận nên Thẩm Vân Tân đến giờ vẫn không chịu hạ mình thừa nhận tình cảm với Hoắc Lâm.

"Em nói em yêu anh ấy, anh ấy bảo em không xứng. Anh ơi, em mệt rồi."

Diệp Lâm Thanh lại không yên phận, bên này gây chuyện, bên kia thả thính, hai đứa nó cứ thế chiến tranh lạnh suốt nhiều ngày.

"Em cũng... không muốn tiếp tục thế này nữa."

Tôi kích động định nói gì đó, vừa nhấc tay đã động đến thắt lưng, tôi "oái" lên một tiếng, nước mắt lại trào ra. Mẹ kiếp, cái lưng già của tôi!

Tôi xoa thắt lưng, khóc lóc thảm thiết.

"Em ơi chạy thôi, anh thực sự không chịu nổi nữa rồi."

"Cứ thế này nữa thì chưa đợi Lục Nhiên và Diệp Lâm Thanh ở bên nhau thì anh đã ch*t trên giường của hắn ta trước rồi."

Hoắc Lâm vô cùng trượng nghĩa gật đầu: "Được! Chúng ta cùng đi!"

Chiều hôm đó, Hoắc Lâm quay về nhà họ Thẩm dọn dẹp đồ đạc, gửi cho Thẩm Vân Tân một bức thư điện tử rồi đến đón tôi.

Tôi đứng trước cổng lớn nhà họ Lục, vành mắt hơi đỏ. Việc dây dưa với Lục Nhiên là thật, mà nhà họ Lục đối xử với tôi không tệ cũng là thật, lòng tôi thực sự có chút không nỡ.

Tôi chỉ mang theo thẻ ngân hàng và điện thoại, vừa ra khỏi cửa đã đi rút rất nhiều tiền rồi gửi hết vào thẻ của Hoắc Lâm.

Hoắc Lâm ngẩng đầu nhìn tôi: "Đi thôi anh."

Tôi gật đầu, không ngoảnh đầu lại mà bước đi.

Danh sách chương

5 chương
7
14/04/2026 20:10
0
6
14/04/2026 20:10
0
5
14/04/2026 20:03
0
4
14/04/2026 20:03
0
3
14/04/2026 20:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu