Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Có một sáng Hạ Trầm m/ua bánh mì trứng đến trường quay. Lâm Tự cắn một miếng rồi nhìn anh.
“Không rau mùi.”
“Ừ.”
“Không sốt ngọt.”
“Ừ.”
“Anh hỏi ai?”
“Không ai.”
“Vậy sao biết?”
“Lần trước em gọi đồ ăn, anh thấy.”
Lâm Tự không nói gì nữa.
Có đêm hai người cùng xem bản dựng đến gần sáng. Hạ Trầm ngủ quên trên sofa, còn Lâm Tự tỉnh lúc ba giờ, thấy anh nằm co người dưới ánh sáng mờ từ màn hình.
Cậu đứng nhìn một lúc. Ba năm dường như ngắn lại, nhưng căn phòng này không phải căn nhà thuê cũ, Hạ Trầm cũng không còn là người năm hai mươi mấy tuổi.
Lâm Tự lấy chăn đắp lên người anh.
Hạ Trầm tỉnh. “Mấy giờ rồi?”
“Ba giờ.”
“Em ngủ đi.”
“Anh cũng ngủ.”
Hạ Trầm nhắm mắt, một lúc sau lại mở. “Lâm Tự.”
“Gì?”
“Ngày mai ăn gì?”
Cậu bật cười. “Anh gọi tôi dậy lúc ba giờ chỉ để hỏi chuyện đó?”
“Ừ.”
“Ngủ đi.”
“Vậy mai anh tự chọn.”
“Không được.”
Hạ Trầm cười. Lâm Tự cũng nằm xuống chiếc ghế bên cạnh.
Không ai ngủ lại ngay.
Ngày quay cảnh quan trọng nhất, Hạ Trầm diễn bảy lần mà không lần nào Lâm Tự hài lòng. Đến lần thứ tám, anh mất kiên nhẫn.
“Rốt cuộc em muốn gì?”
Lâm Tự lạnh mặt. “Tôi muốn nhân vật.”
“Anh đang diễn chính mình.”
Không khí trên trường quay lập tức căng lên.
“Anh đang nhìn tôi. Nhân vật không nhìn tôi.”
Hạ Trầm cười nhạt. “Có khác nhau sao?”
Cả đoàn im lặng.
Lâm Tự đứng dậy. “Khác.” Cậu gọi nghỉ hai mươi phút rồi bỏ đi.
Mười phút sau, Hạ Trầm tìm được cậu phía sau kho đạo cụ.
“Anh xin lỗi.”
Lâm Tự không nhìn. “Vì câu nào?”
“Vì mang chuyện riêng vào công việc.”
“Còn gì nữa?”
“Vì mất bình tĩnh.”
Lâm Tự quay sang.
Hạ Trầm dựa lưng vào tường. Một lúc sau anh nói: “Anh vẫn có thói quen nghĩ em phải hiểu anh.”
Lâm Tự không đáp.
“Anh biết.” Hạ Trầm cúi mắt. “Anh đang sửa.”
Câu nói ấy không có vẻ gì giống một lời hứa, chỉ giống một sự thừa nhận.
Lâm Tự nhìn anh một lúc. “Đi thôi.”
Hạ Trầm không động đậy. “Lâm Tự.”
“Gì?”
“Em có thể chậm thất vọng về anh một chút không?”
Lâm Tự quay mặt đi. “Còn tùy anh diễn lần thứ chín thế nào.”
Hạ Trầm bật cười. “Được.”
Lần thứ chín, cảnh quay qua.
Cuối ba tháng, không ai nhắc đến thời hạn. Một buổi tối, Hạ Trầm đưa Lâm Tự về. Trước cửa nhà, anh nói: “Ngủ ngon.”
Lâm Tự hỏi: “Anh định thế thôi?”
Hạ Trầm khựng lại. “Không thì sao?”
Lâm Tự bước tới, chủ động hôn anh.
Không có rư/ợu, cũng không phải một phút mềm lòng. Hạ Trầm cứng người trong hai giây rồi ôm lấy eo cậu, nhưng vẫn dừng lại giữa chừng.
“Em chắc không?”
Lâm Tự nhìn anh. “Anh hỏi nhiều thật.”
“Anh sợ.”
“Gì?”
“Sợ em hối h/ận.”
Lâm Tự im lặng, sau đó lại hôn anh.
Lần này Hạ Trầm không hỏi nữa.
Khi tách ra, Lâm Tự nói: “Quay lại đi.”
Hạ Trầm không dám tin. “Thật?”
“Ừ.”
Lâm Tự tựa trán vào vai anh. “Nếu lần này vẫn không được, không ai trách người kia.”
Hạ Trầm ôm cậu rất lâu. “Được.”
Sau khi chính thức quay lại, hai người không chuyển về sống chung. Hạ Trầm có căn hộ của mình, Lâm Tự cũng đã quen với không gian riêng, nên phần lớn thời gian họ chỉ gặp nhau sau giờ làm rồi ai về nhà nấy. Có hôm quá muộn, Hạ Trầm ngủ lại trên sofa; sáng hôm sau thức dậy, anh sẽ tự gấp chăn rồi đi m/ua đồ ăn.
Một buổi sáng, Lâm Tự tỉnh dậy thấy trong bếp có tiếng động. Cậu đi ra, bắt gặp Hạ Trầm đang đứng trước bếp với hai quả trứng ch/áy một mặt.
“Anh làm gì vậy?”
Hạ Trầm quay lại. “Bữa sáng.”
“Đây là bữa sáng?”
“Ít nhất chưa ch/áy hết.”
Lâm Tự dựa vào cửa nhìn anh một lúc rồi bước tới tắt bếp. “Ra ngoài.”
“Anh có thể c/ứu.”
“Không cần.”
“Em không tin anh?”
“Không.”
Hạ Trầm ngoan ngoãn ra khỏi bếp.
Mười phút sau, hai người ngồi ăn mì. Hạ Trầm nhìn bát của mình. “Cuối cùng vẫn là mì.”
Lâm Tự nói: “Ít nhất ăn được.”
Anh bật cười.
Những chuyện như thế diễn ra ngày một nhiều. Hạ Trầm biết trong tủ lạnh của Lâm Tự ngăn nào để nước, biết cậu thường quên sạc điện thoại, biết những hôm dựng phim quá lâu thì đ/au vai. Lâm Tự cũng dần biết Hạ Trầm bây giờ mất ngủ sẽ mở cửa sổ, biết anh đã bỏ th/uốc lá nhưng vẫn giữ thói quen cầm bật lửa trong tay, biết những ngày có cảnh khó thì anh không thích ai nhắn quá nhiều.
Họ không trở về như cũ. Họ làm quen lại.
Chính vì vậy, có một thời gian Lâm Tự thật sự tin lần này sẽ khác.
Những ngày sau đó tốt đến mức Lâm Tự từng thật sự nghĩ lần này họ có thể làm được. Hạ Trầm không còn tự ý quyết định, cũng không dùng sự im lặng khiến cậu phải đoán.
Có lần anh nhận một lịch trình đột xuất đúng tối hai người đã hẹn ăn cơm. Hạ Trầm gọi trước hai tiếng.
“Anh phải đi.”
Lâm Tự im lặng.
Hạ Trầm hỏi: “Em không vui?”
Ngày trước cậu sẽ nói “không sao”. Lần này Lâm Tự nói: “Ừ. Em không vui.”
“Anh xin lỗi.”
“Lịch này bắt buộc?”
“Không.”
“Anh muốn đi?”
“Không.”
“Vậy đừng đi.”
Hạ Trầm thật sự không đi.
Tối ấy hai người ăn cơm như đã hẹn. Lâm Tự ngồi đối diện anh, trong một khoảnh khắc đã nghĩ mọi thứ hóa ra không khó.
Chỉ cần chịu nói.
Hạ Trầm vẫn bướng, vẫn khó tính với nghề, vẫn có những lúc mệt quá sẽ im lặng đến mức khiến người khác phát cáu. Một đêm, hai người tranh luận vì cách dựng một cảnh. Lâm Tự muốn giữ khoảng lặng, Hạ Trầm cho rằng nhân vật phải nói.
Hai người cãi đến gần sáng.
Cuối cùng Hạ Trầm nói: “Em lúc nào cũng nghĩ im lặng có thể nói được hết.”
Lâm Tự lạnh giọng: “Còn anh lúc nào cũng nghĩ nói ra là đủ.”
Căn phòng im bặt. Cả hai đều nhận ra câu ấy không còn chỉ nói về bộ phim.
Hạ Trầm đứng dậy. Lâm Tự tưởng anh sẽ bỏ đi, nhưng anh chỉ ra ngoài rửa mặt. Mười phút sau quay lại, kéo ghế ngồi xuống.
“Nói tiếp.”
Lâm Tự nhìn anh. “Anh không gi/ận?”
“Có.”
“Vậy sao còn ngồi?”
Hạ Trầm xoa mặt. “Vì về nhà cũng không ngủ được.”
Lâm Tự bật cười, không khí căng thẳng dịu xuống.
Đêm ấy, cuối cùng họ giữ lại khoảng lặng.
4
Chương 7
11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook