Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Phía Sau
- Chương 12
Nói xong, lão Phương liền rời đi.
Cơ hội không phải học buổi tối thật hiếm hoi, mọi người ùn ùn kéo nhau ra ngoài chơi.
Vẫn nghe thấy giọng điệu giả tạo của Phương Duật: "A, ánh trăng đêm nay đẹp quá! A, lão Phương, cho em xin lỗi, em không nên hò hét ầm ĩ trong dãy nhà học, xin lỗi, xin lỗi, làm lão Hoàng sợ rồi, em xin mổ bụng tạ tội!"
Mấy học sinh cuối cùng cũng lác đ/á/c rời đi.
Tôi vẫn ở lại trong lớp.
Còn Cao Hứng Vị vẫn gục mặt trên bàn.
Tiếng động lớn thế mà không đ/á/nh thức được cậu ấy sao?
Chất lượng giấc ngủ khá tốt đấy.
Lòng tôi dâng lên chút gh/en tị.
Nghe tiếng thở đều đều của cậu ấy, tôi còn nghĩ cứ để nguyên như vậy cũng được.
Ở vị trí không quá gần cũng không quá xa, lén nhìn cậu ấy, chỉ cần nghe thấy nhịp tim nơi ấy là đủ.
Tôi lặng lẽ ngồi canh chừng.
Nói ra thật buồn cười, tôi đã dành thời gian dài dằng dặc như thế chỉ để nghe hơi thở của một người.
Thật đều đặn.
Nhịp nhàng từng chút một.
Như sóng biển dưới ánh trăng, vỗ vào bờ cát theo từng nhịp điệu, những gợn sóng lăn tăn rơi nhẹ vào vực sâu tĩnh lặng.
Tôi ngồi trên bãi biển ấy.
Thật êm đềm, thật nhẹ nhàng.
Tôi nhìn đôi tay cậu ấy dưới ánh trăng trắng mịn như gốm sứ.
Những cảnh hôn tr/ộm trong tiểu thuyết, tôi vốn không thích, nhưng khi chính mình trải qua, tôi buồn bã nhận ra mình đã không kìm được mà nắm lấy đầu ngón tay cậu ấy.
Trên đ/ốt ngón tay tròn trịa ấm áp...
Nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, khẽ đến mức không ai hay, như cánh bướm đậu trên nhụy hoa...
Đôi môi thô ráp khẽ chạm qua.
Chạm rồi rời ngay.
Rõ ràng chỉ nhẹ thế thôi, mà như sét đ/á/nh ngang tai.
Tôi cuống cuồ/ng đứng dậy, làm đổ cốc nước cậu ấy để trên bàn.
Hoảng hốt định đỡ lấy, nhưng tuyệt vọng nhận ra đã không kịp.
Dĩ nhiên cũng chẳng có tiếng vỡ.
Bởi Cao Hứng Vị đã kịp bắt lấy chiếc cốc.
Như bàn tay từng bắt lấy quả bóng rổ lần đầu gặp gỡ, mu bàn tay nổi gân xanh đúng gu tôi khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
Đôi mắt đen láy của cậu ấy chỉ phản chiếu ánh trăng và tôi.
Tôi vô thức lùi lại.
Cao Hứng Vị giơ tay chặn tôi lại: "Định dựa vào đâu đấy? Lỡ ngã bàn bây giờ."
Cậu ấy nói thêm: "Bàn ngã thì không sao, nhưng cậu sẽ đ/au."
Tôi đã hiểu vì sao nhân vật chính khi bị phát hiện lại muốn bỏ chạy.
Bởi giờ đây, tôi chỉ muốn đào hố ch/ôn mình xuống đất.
Sao... Sao tôi lại làm chuyện đó chứ?
Dẫu có thích đến mấy, dẫu không kiềm chế được, nhưng thật quá đường đột!
Tôi x/ấu hổ vì hành động của mình, nhưng lại nhận ra mình đang thèm muốn nhiều hơn.
Dù sao trông cậu ấy cũng không gi/ận, chỉ nhìn tôi chằm chằm...
Màn đêm dễ nuôi dưỡng tham vọng được voi đòi tiên.
Nhưng tất nhiên, tôi chợt nhận ra, cũng chỉ là tham vọng mà thôi.
Nếu to gan, tôi đã ép người ta vào tường mà hôn từ lâu rồi.
Tôi tự chế nhạo bản thân, quay người định đi.
Cao Hứng Vị siết ch/ặt cổ tay tôi: "Sao dạo này cứ tránh mặt tớ thế?"
"Rõ ràng cậu…"
"Là tớ làm sai điều gì sao?"
"Tớ khiến cậu buồn rồi à?"
"Đào Ương, cậu nói đi!"
"Đừng phớt lờ tớ nữa..."
Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt vô cớ tuôn rơi không ngừng.
Cậu ấy thấy ánh trăng phản chiếu những giọt lấp lánh trên mặt tôi, vội hoảng hốt: "Đừng, tớ xin lỗi, tớ không nên quát cậu..."
Tôi nhận được một nụ hôn mềm mại.
Như để chuộc lỗi, khẽ đáp lên má.
Như thạch pudding vị cam sữa, ngòn ngọt mềm mịn.
Tôi lập tức che mặt, ngước mắt nhìn cậu ấy đầy khó tin.
Cao Hứng Vị chẳng biết từ lúc nào cũng đỏ bừng mặt, có lẽ là lần đầu tiên trong đời cậu ấy ấp úng: "Cậu... Tớ... Đào Ương, tớ có thể hôn cậu không?"
Có ai đi xin phép kiểu đó bao giờ chứ!
Cậu ấy đặt tay lên gáy tôi, khiến tôi không thể chạy trốn.
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook