Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe qua cái lời này thì quả thực đúng là cậu đuối lý thật, thế nhưng Tô Vũ chung quy vẫn cứ là cái kiểu vịt ch*t còn mạnh miệng: “Làm gì có đến mười một mười hai giờ đêm, còn chưa tới mười giờ anh đã giục giã liên hồi rồi, tôi ở bên ngoài cũng đâu có chơi bời hoa thiên tửu địa gì đâu chứ? Đó thảy đều là vì mục tiêu phát triển sự nghiệp cả mà!”
“Tô Tiểu Vũ, anh phát hiện ra em quả thực đúng là cái kiểu cắm dùi vào hố phân, thực sự là biết cách xảo biện g/ớm nhỉ!” Người đàn ông bị cậu chọc cho cười trừ.
“Em mà dám hoa thiên tửu địa thật, thì liệu có thể nguyên vẹn lành lặn nằm ở cái chỗ này được nữa không hả? Chân em sớm đã bị anh đá/nh g/ãy đôi từ lâu rồi.” Hạo Phàn sải bước tiến tới cạnh giường, một tay túm ch/ặt lấy cái cổ chân trắng trẻo mảnh khảnh của Tô Vũ, kéo tuột người tới trước mặt mình, ngay sau đó thân hình lực lưỡng săn chắc như ngọn núi lớn áp đảo gắt gao đổ sụp xuống: “Vả lại, cái loại sự nghiệp cần phải phát triển vào lúc mười giờ đêm thì có thể là cái loại sự nghiệp đứng đắn gì cơ chứ? Cứ phải bóp ch*t từ trong trứng nước mới được.”
Cái thân hình nhỏ nhắn của Tô Vũ bị kẹp ch/ặt cứng ngắc giữa người đàn ông và tấm ván giường, bất cập phòng phát ra một tiếng kêu thảm thiết “rít” lên một cái rõ to.
Cậu đến thở dẫu sao cũng thấy vô cùng khó khăn và tốn sức, thành ra không tài nào mở miệng nói thêm mấy cái lời làm người ta tức gi/ận được nữa: “Anh… Anh nhỏ người lên một chút đi, tôi không thở nổi nữa rồi.”
Hạo Phàn cứ coi như đi/ếc không nghe thấy, hôm nay bắt buộc phải dạy dỗ sửa trị cậu một trận ra trò mới được, nếu không sau này lại càng chẳng thèm để cái người đàn ông của mình vào trong mắt nữa cho mà xem.
“Nói, em biết sai chưa hả?”
“Sai… Sai rồi, ông xã, tôi biết sai rồi.” Giọng điệu Tô Vũ bấy giờ bỗng chốc trở nên vô cùng mềm mỏng nũng nịu.
Cậu dẫu sao cũng khá là biết thức thời, lúc này đây đối với Hạo Phàn tỏ ra vô cùng tôn trọng, không thèm gọi thẳng tên cúng cơm của hắn nữa, cũng chẳng thèm giữ kẽ gọi Phàn ca nữa, mà là mở miệng ra một câu ông xã hai câu ông xã ngọt xớt.
Cái ngữ không thành thật, lại còn định dùng chiêu trò tiểu xảo để qua mắt chắc? Hạo Phàn mới chẳng thèm ăn cái bài này của cậu, khuôn mặt vẫn cứ là sắt đ/á vô tình như cũ: “Nói xem em sai ở chỗ nào?”
“Oa… Không nên về nhà muộn thế này.”
“Còn gì nữa không?”
“Không nên… Không nên ở bên ngoài uống rư/ợu, không nên dám cúp điện thoại của ông xã.” Tô Vũ khẽ nấc lên từng tiếng, đ/ứt quãng trả lời câu hỏi. Cậu thực chất dẫu sao cũng tự biết thừa mình sai ở cái mô tê gì rồi, chẳng qua chung quy là cậy vào việc người đàn ông nuông chiều sủng ái mình nên mới dám cố tình phạm luật mà thôi.
“Lần sau còn dám thế nữa không hả?”
“Không… Không dám nữa đâu ạ.” Tô Vũ lắc đầu lia lịa như trống bỏi, vành mắt đỏ hoe c/ầu x/in tha thứ: “Ông xã, tôi biết sai thật rồi mà.”
Hạo Phàn bấy giờ mới chịu đứng dậy, quay người đi thẳng vào phòng tắm để xả nước tắm.
Tô Vũ toàn thân căn bản chẳng còn một chút sức lực nào nữa, giống hệt như đóa hoa tầm gửi vừa bị một trận bão tố chà đạp tơi tả, bốn chi rã rời nằm bệt trên giường, đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm lên trần nhà, lồng ngựk phập phồng hộc tốc thở dốc liên tục.
Chỉ một chốc lát sau, người đàn ông lại từ bên trong bước ra, khom lưng bế bổng Tô Vũ lên, đưa cậu đi tắm rửa.
Tô Vũ mềm nhũn như cọng bún, không thèm giãy giụa cũng chẳng thèm phản kháng, ngoan ngoãn nép ch/ặt vào trước ngựk người đàn ông, ôn thuận như một chú cừu non vậy.
Tắm rửa sạch sẽ cho người ta xong xuôi, lại bế đặt ngồi lên đùi để sấy khô tóc tai đàng hoàng, Hạo Phàn ôm cái cậu bà xã thơm tho mềm mại chui tọt vào bên trong chăn đệm, đang định định bụng làm chút chuyện x/ấu xa, đúng lúc này điện thoại bỗng dưng reo vang, cầm lên nhìn một cái, hóa ra là nhạc mẫu đại nhân gọi tới nơi.
Hạo Phàn đưa chiếc điện thoại sát sạt tới trước mặt bà xã, lời nói trong lời nói ngoài thảy đều là ý vị đe dọa: “Nhìn xem, mẹ chúng ta gọi tới này, ước chừng là muốn hỏi xem em đã mò về đến nhà chưa đấy, em nói xem anh nên trả lời thế nào cho phải đây hử?”
Tô Vũ liếc mắt nhìn một cái xong thâm tâm lập tức hoảng lo/ạn hết cả lên, vội vàng hai tay chắp lại quỳ rạp người dậy hướng về phía Hạo Phàn làm động tác cúi đầu vái lạy liên tục: “Ông xã ơi, c/ầu x/in anh đấy, nói vài câu tốt đẹp giùm tôi đi mà, nếu không lần sau về nhà, mẹ lại được đà giáo huấn tôi không ngớt cho mà xem.”
Hạo Phàn “chậc chậc” hai tiếng, cái bộ dạng cậy thế làm càn trông đáng gh/ét kinh khủng: “Được rồi, cái lần này tạm thời tha cho em đấy.” Hắn khẽ chọc chọc vào cái đầu nhỏ của Tô Vũ cảnh cáo: “Lần sau còn dám hừ hừ hử hử cãi nhen với anh nữa, xem anh xử lý em ra làm sao!” Nói xong, người đàn ông nhấn nút kết nối cuộc gọi: “Alo, mẹ ạ.”
Tô Vũ vội vàng dùng hai cánh tay quàng ch/ặt lấy cổ người đàn ông, dán sát sạt người vào, đôi mắt tinh ranh trợn tròn xoe, dựng ngược hai vành tai lên để lén lút nghe tr/ộm.
10
10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook