Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không được.
Tôi không thể tiếp tục buông xuôi như vậy.
Tôi phải chống lại Thẩm Kỳ Ngọc.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra.
Tình cảm của chúng tôi vốn đã có vấn đề.
Dường như...
Để đạt được điều mình muốn.
Cả hai đều sẽ dùng thêm những th/ủ đo/ạn khác.
Thế nên.
Khi nhân lúc Thẩm Kỳ Ngọc không có nhà, phu nhân Thẩm tìm đến đưa tôi đi...
Tôi đã trốn.
Ẩn mình đi.
12
Thẩm Kỳ Ngọc bị ông Thẩm gọi về Hải Thành.
Hai cha con nói chuyện suốt một đêm.
Nhưng...
Không có kết quả.
Từ trước đến nay.
Anh luôn có chủ kiến của riêng mình.
Anh chưa bao giờ là một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Mẹ tôi tuy đã không còn làm việc ở nhà họ Thẩm.
Nhưng phu nhân Thẩm vẫn gặp bà vài lần.
Cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài.
"Chuyện của bọn trẻ... tôi thật sự không quản nổi nữa."
Mẹ tôi vừa cảm thấy có lỗi với phu nhân Thẩm.
Lại vừa không thể chấp nhận sự thật này.
Trong lòng ít nhiều cũng nảy sinh chút bất mãn với Thẩm Kỳ Ngọc.
Nhưng suy cho cùng.
Trái tim bà vẫn hướng về phía tôi.
Bà không trách tôi hồ đồ.
Những người lớn...
Đều lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt.
Chỉ có Thẩm Kỳ Ngọc...
Vẫn luôn tìm tôi.
Thế nhưng.
Dù tôi chuyển đến đâu.
Chỉ vài ngày sau.
Anh cũng sẽ biết tôi đang ở nơi nào.
Ở cạnh ai.
Đã làm những gì.
Nếu anh không thích người nào ở bên tôi...
Thì chẳng biết anh dùng cách gì.
Ngày hôm sau.
Người đó sẽ không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Sau khi đổi mấy chỗ ở.
Tôi cũng chẳng buồn chuyển nữa.
Mà quay về căn hộ thuê trước kia.
Nộp xong luận văn.
Đến ngày bảo vệ.
Thẩm Kỳ Ngọc ngồi ngay dưới khán đài.
Bên cạnh còn có mấy vị giảng viên đang trò chuyện với anh.
Trông anh cứ như một thành viên hội đồng chấm luận văn vậy.
Làm tôi căng thẳng vô cùng.
May mà cuối cùng...
Buổi bảo vệ vẫn diễn ra suôn sẻ và hoàn hảo.
Lúc rời đi.
Anh không gần không xa đi theo phía sau.
Tôi bực bội đến cực điểm.
Đến đoạn đường vắng người.
Tôi dừng chân.
Quay người nhìn anh.
"Anh đi theo em làm gì?"
"Em sẽ không theo anh về đâu."
"Anh b/ắt n/ạt em đến ch*t, em chịu không nổi."
Thẩm Kỳ Ngọc cao hơn tôi rất nhiều.
Anh bước tới trước mặt tôi.
"Đó rõ ràng chỉ là cách chăm sóc bình thường."
"Điều em không chịu nổi..."
"Là không chịu nổi anh làm em."
"Chứ không phải không chịu nổi chuyện đó."
Ngoài mặt anh như không ép tôi.
Nhưng từng bước...
Đều dồn tôi vào đường cùng.
Tôi lạnh mặt.
"Bây giờ em không muốn ở bên anh nữa."
"Sau này anh lại nh/ốt em thì sao?"
Thẩm Kỳ Ngọc bật cười.
"Chuyện này dễ mà."
"Chỉ cần em đừng tự ý rời xa anh."
"Đừng đòi chia tay nữa thì anh sẽ không làm vậy đâu, Tiểu Bảo."
Anh chẳng hề che giấu sự bá đạo và tính chiếm hữu của mình.
Còn tôi.
Vẫn cố nghiêm túc giảng đạo lý.
"Làm vậy là sai."
Thẩm Kỳ Ngọc gật đầu.
"Được."
"Anh biết rồi."
12
Cuộc nói chuyện giữa chúng tôi dường như chẳng mang lại chút hiệu quả nào.
Tối hôm đó, anh đến căn hộ của tôi, đứng trước cửa rất lâu rồi mới gõ nhẹ.
"Vậy anh về trước đây. Có chuyện gì thì gọi cho anh, anh sẽ không ép em đâu, Tiểu Bảo."
Tôi đứng sau cánh cửa, nhìn biểu cảm cô đơn trên màn hình camera giám sát, cùng bóng dáng rõ ràng vẫn chưa hề rời đi, cuối cùng mở cửa.
Anh lập tức ngẩng đầu, khàn giọng gọi:
"Nhung Sí."
Tôi cố ý sa sầm mặt.
"Sao anh lại thế này? Mặt dày bám riết đâu phải phong cách của anh."
Thẩm Kỳ Ngọc bước đến gần.
"Em có bộ lọc với anh dày thật đấy, bảo bối."
Anh vốn chẳng phải người tốt đẹp gì.
Tôi khẽ hất cằm.
"Anh thật sự thích em sao?"
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook