Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa dứt lời, đã có người khiêng đến một tấm phản gỗ đặt ở giữa sân. Đại phu cũng nhanh ch.óng mở hòm t.h.u.ố.c chuẩn bị chữa trị. Nghe thấy đại phu sắp châm c/ứu, ngón tay Lê Hinh đang buông thõng khẽ run lên.
Cốc Kiến An và Trần Thu Huy không biết có nhìn thấy hay không, chỉ đồng thanh phản đối: "Tân Nhi vốn sợ đ/au, sao chịu nổi nỗi đ/au kim châm?"
Bọn họ một trái một phải ngăn cản đại phu, nói rằng dù là d.ư.ợ.c liệu quý hiếm khó tìm đến đâu bọn họ cũng sẵn lòng đi tìm, không cần thiết phải châm c/ứu.
【Các nam chính quả thực quá yêu cô ấy rồi, thật là chu đáo hết mức.】
Ta liếc nhìn dòng chữ đáng nôn mửa kia, cất tiếng c/ắt ngang hai người: "Hai vị sư huynh vừa rồi còn lo lắng sốt vó, sợ chậm trễ một giây một phút sẽ hại c.h.ế.t Lê Hinh, giờ đây lại ngăn cản đại phu c/ứu người. Vậy thì chi bằng bảo đại phu về đi, dù sao có hai người lo liệu t.h.u.ố.c thang cho muội ấy là đủ rồi."
"Nhưng có vài lời phải nói rõ trước, không phải ta m.á.u lạnh không cho Lê Hinh khám bệ/nh, nếu muội ấy có mệnh hệ gì, hai người phải tự mình chịu trách nhiệm."
Vị đại phu cũng đã chịu đủ sự can thiệp của hai tên này, tức gi/ận thu dọn hòm t.h.u.ố.c định rời đi. Hai người nọ vội vàng nhận lỗi với đại phu, ngoan ngoãn lùi sang một bên không dám làm lo/ạn nữa.
Đại phu đầu tiên bắt mạch cho Lê Hinh, sau đó lấy ra những cây ngân châm dài mảnh, nhắm thẳng vào các huyệt đạo trên mặt Lê Hinh định đ.â.m xuống. Thế nhưng, khi mũi kim còn chưa chạm vào da thịt, người đang "hôn mê" bỗng nhiên mở bừng mắt tỉnh lại.
Ả ngơ ngác nhìn đại phu, hỏi đã xảy ra chuyện gì. Đại phu lại chẳng nể nang gì mà bóc trần màn kịch ngất xỉu của ả: "Cô nương tỉnh ngủ rồi sao? Đại tiểu thư nói quả không sai, hai vị này thật đúng là có bản lĩnh, náo lo/ạn một hồi lại chữa khỏi cả bệ/nh tim cho cô nương."
Không đợi Lê Hinh phản bác, đại phu lại bồi thêm rằng sắc mặt ả hồng nhuận, mạch tượng mạnh mẽ đanh thép, tuyệt đối không thể là phát bệ/nh tim được.
Đám đông sư huynh đệ đứng xem đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lê Hinh. Có người bắt đầu xì xào nghi ngờ ả sớm không ngất, muộn không ngất, lại đúng lúc ta chọn phu quân thì ngất, rõ ràng là có ý phá hoại. Tiếp đó, có người nhắc đến việc quy tắc tranh đoạt Ki/ếm chủ của Thính Tuyền sơn trang xưa nay vốn dĩ tàn khốc, Lê Hinh không những ngăn cản hai vị sư huynh tỷ thí, còn dẫn dắt mọi người coi ta là kẻ á/c.
Trong tiếng bàn tán của đám đông, phụ thân ta cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Ông lạnh lùng nhìn Lê Hinh: "Vô cớ nghi ngờ quy củ sư môn, c/ắt ngang cuộc tỷ thí của sư huynh, kể từ hôm nay, ph/ạt con cấm túc ba tháng. Nếu không có lệnh của ta, con không được bước ra khỏi viện nửa bước."
3.
Lê Hinh khóc lóc t.h.ả.m thiết kêu oan, luôn miệng nói bản thân chỉ là vô tâm vô ý. Thế nhưng, ngoại trừ Cốc Kiến An và Trần Thu Huy, chẳng còn ai nguyện ý tin ả nữa. Hai người bọn họ vừa định mở miệng cầu tình, phụ thân ta đã đi trước một bước, m/ắng cho bọn họ vuốt mặt không kịp.
Bị m/ắng một trận tơi bời, hai người mới tỉnh táo lại đôi phần, vội vàng quỳ xuống nhận sai, thừa nhận bản thân khi nãy đã quá đỗi xung động. Nói đoạn, hai người lại muốn tiếp tục chủ đề tỷ thí khi nãy, nhưng đã bị ta lạnh lùng ngắt lời: "Cốc sư huynh nói không sai, chọn phu quân ngày nào mà chẳng chọn được, hà tất phải vội vàng trong nhất thời."
Ta không thèm để tâm đến ánh mắt đầy hối h/ận của bọn họ, trực tiếp tuyên bố hôm nay đến đây là kết thúc. Ta sẽ chọn một ngày lành tháng tốt khác để tổ chức lại, đến lúc đó sẽ mời thêm nhiều sư huynh ưu tú khác cùng tham gia tỷ thí.
Lời ta vừa dứt, đã có người đứng ra tự tiến cử, nôn nóng muốn khiêu chiến với Cốc Kiến An và Trần Thu Huy. Nhìn thấy càng ngày càng có nhiều người tranh nhau muốn làm phu quân của ta, sắc mặt hai kẻ kia càng thêm khó coi. Bọn họ quay sang c/ầu x/in phụ thân chủ trì công đạo, nào ngờ phụ thân không những không ngăn cản, còn tuyên bố nếu trong sư môn không chọn được người tài, ông sẽ đích thân hành tẩu giang hồ, tìm thêm vài vị thiếu niên anh tài về cho ta chọn lựa.
Có lẽ cảm nhận được nguy cơ, vừa tan buổi, Cốc Kiến An đã vội vã tìm ta để giải thích. Ta xoay người, không chút do dự giáng một bạt tai thật mạnh lên mặt hắn: "Lúc ngươi ôm Lê Hinh rời đi, có từng nghĩ đến lúc phải hối h/ận thế này không?"
"Cốc Kiến An, ngươi có bản lĩnh thì hãy đ.á.n.h bại tất cả mọi người, bằng không thì nhận thua đi."
Ta không hủy bỏ tư cách của hắn và Trần Thu Huy ngay tại chỗ, không phải vì còn ôm hy vọng, mà là không muốn để Lê Hinh đắc ý quá sớm. Ta cố tình đem chuyện Cốc, Trần hai người âm thầm c/ầu x/in ta tha thứ tiết lộ cho Lê Hinh, khiến ả tức gi/ận đến mức đ/ập phá đồ đạc trong phòng, không ngớt lời c.h.ử.i rủa ta, chỉ sợ ta gật đầu gả cho một trong hai người bọn họ.
Để tranh giành hai người, Lê Hinh dốc hết tiền riêng để m/ua chuộc nha hoàn thân cận, sai ả ra ngoài giang hồ thuê một tên hái hoa tặc, tự biên tự diễn một màn kịch "anh hùng c/ứu mỹ nhân".
Thế nhưng, điều ả không ngờ tới là, nha hoàn rõ ràng chỉ đi tìm Cốc Kiến An và Trần Thu Huy đến c/ứu, vậy mà lúc cửa phòng bị đ/á văng, người kéo đến lại là toàn bộ sư huynh đệ trong sơn trang.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook