20.
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thể nào tin nổi.
Không phải hắn nên đến tìm tôi trả th/ù sao?
Không phải nên đ/á/nh tôi một trận, hoặc là ch/ửi tôi một hồi, cười nhạo tôi một phen sao?
Sao lại còn quan tâm tôi có ăn cơm hay không, còn m/ua bánh ngọt cho tôi?
Tôi cảm thấy như CPU của tôi đã bị đ/ốt ch/áy.
Như thể sợi dây lý trí của tôi đã đ/ứt rồi vậy.
Khiến cho tôi có cảm giác đi/ên cuồ/ng muốn kiểm tra ranh giới cuối cùng của hắn.
Tôi vô thức bước về phía phòng bếp: “Trong tủ lạnh có cà tím, tôi muốn ăn cà tím nhồi thịt.”
“Được.”
“Tôi còn muốn ăn sườn.”
“Được.”
“Tôi còn muốn…”
“Giang Tầm, đừng có được voi đòi tiên!”
Lục Tụng An cầm d/ao, quay đầu đe dọa tôi.
“Cậu hung dữ với tôi à?”
Mấy ngày nay tôi được Lục Tụng An mất trí nhớ nuông chiều đến mức bối rối mất phương hướng, cứ bật ra một câu như vậy mà không thèm nghĩ ngợi.
Chỉ thấy Lục Tụng An sửng sốt trong chốc lát, nói với vẻ hơi mất tự nhiên: “Đâu có hung dữ với cậu, trong tủ lạnh chỉ có bấy nhiêu đồ, không thể gọi thêm thức ăn nữa!”
Hắn thật là hung dữ, tôi có hơi nhớ Lục Tụng An giống chó nhỏ kia.
Tôi cứ đứng ngoài cửa nhìn hắn chằm chằm, hắn sợ khói quá lớn nên đuổi tôi ra ngoài cửa, sau đó đóng cửa lại, rồi tôi lại mở ra.
Dày vò qua lại, giống như đang gi/ận dỗi vậy.
Cuối cùng, tôi một lần nữa mở cửa ra.
“Có thể ngồi yên chờ ăn cơm không hả?”
“Không thể!”
Mỗi lần thấy Lục Tụng An như vậy, tôi lại không nhịn được mà muốn gi/ận dỗi một chút.
Nhưng mà, lần này, lại có bất trắc.
Tôi không thấy sự thiếu kiềm chế trong mắt hắn, mà chỉ thấy sự bất lực.
Như vậy càng khiến tôi muốn dò xét đi/ên cuồ/ng hơn.
Tôi bắt đầu giúp việc trong bếp.
Khi tôi đổ thìa muối thứ hai vào trong nồi, hắn nắm lấy tay tôi:
“Lần trước cậu làm tôi mặn muốn ch*t rồi, lần này cậu muốn ch*t theo sao?”
Thừa dịp tôi không chú ý, Lục Tụng An bế tôi lên.
Phòng bếp rất lớn, quầy bar nhỏ bên cạnh vẫn còn trống nên hắn đặt tôi lên quầy bar.
Tay hắn vuốt ve thắt lưng tôi, giọng nỉ non, hơi nóng thở ra phả vào cổ tôi: “Cục cưng, còn quấy rối nữa thì tôi sẽ làm cậu ở đây thật đấy.”
Trong nháy mắt, hơi thở của tôi rối lo/ạn, mặt đỏ như lửa đ/ốt.
Hắn… có biết mình đang nói gì không?
Bình luận
Bình luận Facebook