Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi gật đầu, "Nếu xuất hiện tình trạng này, có cần dừng việc tiếp xúc không ạ?"
"Tùy mức độ. Nếu nhẹ thì có thể tiếp tục nhưng phải tăng cường giám sát. Nếu ảnh hưởng đến thao tác bình thường..." Anh ấy nhìn tôi, "Tống Dã, cậu thành thật nói cho tôi biết, có phải cậu đã có phản ứng rồi không?"
"Thật sự là chưa có gì đâu, em chỉ làm bài tập chuẩn bị trước thôi."
Anh ấy thở dài: "Cái cậu này, thật khiến người ta lo lắng!"
"Cảm ơn sự quan tâm của anh!"
"Tôi không quan tâm cậu, tôi quan tâm bệ/nh nhân của tôi. Cậu mà ngã xuống thì ai tiếp quản việc điều trị cho Bùi Chinh?"
"Nên em mới đến hỏi anh đây, để làm sẵn phương án dự phòng."
Anh ấy lục từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, đẩy về phía tôi, "Miếng dán giám sát chức năng th/ần ki/nh, dán vào mặt trong cổ tay, nó sẽ ghi lại tốc độ dẫn truyền và độ nhạy của th/ần ki/nh ngoại biên suốt hai mươi bốn giờ. Có bất thường, nó sẽ tự động cảnh báo."
Tôi nhận lấy: "Cảm ơn anh!"
"Mỗi tuần gửi dữ liệu cho tôi, tôi sẽ canh chừng giúp cậu."
"Vâng."
"Còn nữa!" Anh ấy gọi gi/ật tôi lại khi tôi vừa bước ra cửa, "Ăn nhiều vào."
"... Anh cũng bị m/ua chuộc rồi à?"
"Cái gì cơ?"
"Dạ không có gì."
Về đến ký túc xá, tôi dán miếng giám sát vào mặt trong cổ tay trái, một lớp màng mỏng dính, hầu như không có cảm giác gì. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Bùi Chinh.
[Ăn chưa?]
[Ăn rồi.]
[Mấy món mặn?]
Tôi nhìn màn hình, gõ vài chữ rồi lại xóa, cuối cùng trả lời: [Hai mặn một canh, sườn xào chua ngọt.]
Vài giây sau, anh ấy nhắn lại một chữ: [Tốt.]
Một lát sau, tin nhắn thứ hai đến: [Ngày mai 3h.]
[Ừm.]
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn miếng dán trên cổ tay. Kiếp trước trước khi tôi ngã quỵ ngoài hành lang, cơ thể thực chất đã phát đi rất nhiều tín hiệu cảnh báo. Tim đ/ập nhanh, run tay, thỉnh thoảng choáng váng. Tôi đều đã bỏ qua, bởi vì phòng cấp c/ứu luôn có bệ/nh nhân tiếp theo, luôn có ca phẫu thuật kế tiếp, không bao giờ dừng lại được. Kiếp này không thể như vậy nữa. Không phải vì bản thân tôi. Mà bởi vì chiều thứ Ba lúc 3h, sẽ có người gõ cửa đúng hẹn. Tôi không thể để khi anh ấy gõ cửa, bên trong lại không có người đáp lại.
10.
Buổi trị liệu ngày thứ Ba đã xảy ra một sự cố thực sự. Không phải tôi, mà là Bùi Chinh.
Thao tác tiến hành đến phút thứ 53, đường cong nồng độ tin tức tố của anh ấy đột ngột xuất hiện một đỉnh nhọn bất thường - không phải leo thang từ từ, mà là vọt lên gần như thẳng đứng, giống như dạng sóng rung thất đột ngột trên điện tâm đồ. Tất cả các đèn cảnh báo trên màn hình giám sát đồng loạt bật sáng.
Trần Khác ở ngoài cửa cách ly bật dậy ngay tức khắc: "Tống Dã! Dữ liệu bất thường! Cậu…"
"Em thấy rồi." Tôi đặt máy can thiệp xuống, ngay lập tức kiểm tra trạng thái của Bùi Chinh.
Cơ thể anh ấy căng cứng như một cánh cung đã kéo hết nấc, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, hai tay nắm ch/ặt lấy tay vịn ghế trị liệu đến mức đ/ốt ngón tay trắng bệch. Trên trán anh ấy đầy mồ hôi, nhịp thở dồn dập và hỗn lo/ạn. Nhưng anh ấy không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
"Bùi Chinh, anh nghe tôi nói không?"
Môi anh ấy mấp máy một chút, không có tiếng.
"Bùi Chinh?"
Anh ấy đột ngột mở mắt. Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một thứ mà mình chưa từng thấy ở anh ấy - sự mất kiểm soát.
Đồng t.ử của anh ấy co rụt dữ dội, rìa mống mắt vương một lớp đỏ sẫm bất thường, đó là phản ứng sinh lý điển hình khi tin tức tố Alpha bạo phát. Anh ấy nhìn tôi, nhưng tôi không chắc liệu anh ấy có thực sự "nhìn thấy" tôi hay không - ánh mắt đó rệu rã, giống như đang bị thứ gì đó xâu x/é từ bên trong.
Nồng độ tin tức tố vẫn đang lao dốc lên cao. Con số trên màn hình giám sát đã vượt quá tầm đo của thiết bị, hiển thị chữ "OVR" - tràn ngưỡng.
Bên ngoài cửa cách ly vang lên giọng của Trần Khác: "Tống Dã, ra ngoài mau! Kích hoạt phương án ứng phó khẩn cấp!"
Nội dung phương án khẩn cấp tôi nắm rất rõ: người thực hiện rút lui, tiêm từ xa liều lớn t.h.u.ố.c ức chế, cưỡ/ng ch/ế kìm hãm sự giải phóng tin tức tố. Hiệu quả, nhưng th/ô b/ạo. Nó tương đương với việc ngắt điện trực tiếp khi một mạch điện tinh vi đang được sửa chữa. Tất cả tiến triển điều trị trước đó sẽ trở về con số không, tuyến thể sẽ vì bị ức chế quá mạnh mà sinh ra tổn thương do kích ứng, buổi trị liệu tiếp theo phải hoãn lại ít nhất một tháng.
Và quan trọng là, rất đ/au.
Tôi không rút lui.
"Tống Dã!" Giọng Trần Khác cao vút lên.
"Cho em hai phút."
"Cậu…"
"Hai phút thôi."
Tôi quay lại đối mặt với Bùi Chinh, nhanh chóng đ.á.n.h giá tình hình.
Nguyên nhân tin tức tố bạo tẩu khả năng cao là do trị liệu can thiệp đã chạm vào một điểm nút nh.ạy cả.m của tuyến thể - trong quá trình sửa chữa đã vấp phải một phản ứng ngược, tuyến thể phán đoán sai là mối đe dọa nên đã kích hoạt giải phóng tin tức tố để phòng ngự. Về bản chất, đây là một cơ chế bảo vệ chứ không phải mất kiểm soát thực sự.
Nhưng cơ thể không biết sự khác biệt đó. Đối với Bùi Chinh, cảm giác lúc này không khác gì một sự mất kiểm soát thực sự cả. Tôi cần khiến tuyến thể của anh ấy nhận ra rằng - không có mối đe dọa.
Làm thế nào đây? Dùng t.h.u.ố.c thì không kịp, ít nhất phải mất năm đến tám phút mới có tác dụng. Các biện pháp vật lý như hạ nhiệt, giảm áp - hiệu quả có hạn.
Chương 13
Chương 18
Chương 11
Chương 15
Chương 19
Chương 6
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook