Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

76

30/07/2026 13:06

Tắm xong.

Lục Triệu lấy điện thoại ra khỏi túi chống nước.

Lại phát hiện.

Mắt Chu Trạch Phong đỏ bừng.

Như vừa khóc.

"Em sao vậy?"

Hắn mặc áo choàng.

Vừa đi lên tầng hai vừa hỏi.

Chu Trạch Phong lau mặt qua loa.

Đôi mắt ướt ánh nước.

Khẽ lắc đầu.

"Em cũng nhớ anh."

...

Ngày Chu Trạch Phong kết thúc tập huấn trở về.

Trời đổ tuyết rất lớn.

Lục Triệu mặc hơi mỏng.

Tan làm bước ra khỏi b/ệnh viện.

Hơi thở trắng xóa.

Liền nhìn thấy Chu Trạch Phong mặc áo phao đen đứng trước cổng.

Tóc cậu phủ đầy tuyết.

Vừa thấy Lục Triệu.

Đã chạy ào tới.

Mở rộng áo khoác.

Ôm ch/ặt hắn vào lòng.

Trong nháy mắt.

Lục Triệu được hơi ấm bao bọc kín.

Hắn ôm lấy eo Chu Trạch Phong.

Ngửi mùi hương quen thuộc.

Sống mũi bỗng cay cay.

"Anh lạnh không?"

Chu Trạch Phong nâng hai tay hắn lên.

Xoa thật kỹ.

Lục Triệu hít hít mũi.

Ngẩng đầu trách:

"Ngốc à?"

"Không biết vào trong chờ sao?"

Chu Trạch Phong cười.

Chỉ chiếc xe phía xa.

"Em muốn cho anh xem xe."

"Em lái từ chỗ ba về."

Rồi cậu ôm hắn.

Khẽ nói:

"Từ bây giờ."

"Em là người của anh."

...

Giải đấu diễn ra đúng đêm Giáng sinh.

Sáng sớm.

Chu Trạch Phong đã đưa vé cho Lục Triệu.

Dặn hắn nhất định phải đến đúng giờ.

"Đừng căng thẳng."

"Bình tĩnh thi đấu."

Lục Triệu hôn nhẹ lên trán cậu.

Như một lá bùa may mắn.

...

Khi Lục Triệu tới nhà thi đấu.

Khán đài gần kín chỗ.

Chu Trạch Phong sắp xếp cho hắn ngồi khu dành cho người nhà.

Bên cạnh.

Là một người đàn ông trung niên tinh thần rất quắc thước.

Trước khi thi đấu bắt đầu.

Ông bỗng hỏi:

"Cậu đặt cược ai thắng?"

"Chu Trạch Phong."

"Thế à?"

"Nhưng tôi nghe nói nó từng bị thương."

Lục Triệu nhìn ông một cái.

Lại nhìn mặt nước lấp lánh.

"Vết thương rồi cũng sẽ lành."

"Thế còn bác?"

"Bác tin ai?"

Người đàn ông mỉm cười.

"Chu Trạch Phong."

Khi nói câu ấy.

Ánh mắt ông tràn đầy tự hào.

...

Cuộc thi nhanh chóng bắt đầu.

Lục Triệu nhìn Chu Trạch Phong đứng trên bục xuất phát.

Từ xa.

Khẽ vẫy tay.

Chu Trạch Phong đáp lại bằng một nụ cười đầy tự tin.

Toàn bộ cuộc thi diễn ra rất nhanh.

Bề ngoài Lục Triệu bình tĩnh.

Thực ra.

Lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.

Cuối cùng.

Chu Trạch Phong bỏ xa người về nhì vài giây.

Giành chức vô địch.

Giữa tiếng reo hò.

Người đàn ông trung niên đứng dậy.

Nói với Lục Triệu:

"Chúc hai đứa hạnh phúc."

"Đừng nói với nó là tôi đã đến."

Lục Triệu nhìn theo bóng lưng người đàn ông bước ngược dòng người rời khỏi nhà thi đấu.

Chợt hiểu ra.

Đó...

Là ba của Chu Trạch Phong.

...

Lục Triệu từng nghe cậu kể chuyện gia đình.

Lại nhớ hôm qua cậu vừa lái xe từ nhà ba về.

Có lẽ.

Hai cha con vẫn chưa thật sự hòa giải.

Thế nhưng.

Chu Trạch Phong vẫn để lại tấm vé.

Còn ông ấy.

Cuối cùng cũng đến.

Có lẽ.

Điều Chu Trạch Phong muốn chứng minh.

Không phải là mình yêu cha đến mức nào.

Mà là.

Con đường mình chọn.

Không sai.

Người mình yêu.

Cũng tốt hơn rất nhiều so với những gì cha từng nghĩ.

Lục Triệu nhìn Chu Trạch Phong trên bục nhận huy chương.

Bỗng thấy mắt cay xè.

Lúc họ gặp nhau.

Chu Trạch Phong vẫn còn chật vật bắt kịp nhịp độ tập luyện.

Ngày đêm mất ngủ.

Còn hắn.

Thì tự nh/ốt mình trong chiếc lồng vô hình.

Mùa thu ấy.

Thật quá dài.

Đầy những lần lạc hướng.

Đầy những ngã rẽ sai lầm.

Thế nhưng.

Sau biết bao lần giằng co.

Hai người vẫn cùng nhau đi đến mùa đông.

Từng nghĩ.

Một tình yêu nảy nở giữa mùa đông.

Giống như một cuộc thi bơi.

Buồn cười.

Lạc lõng.

Không đúng thời điểm.

Nhưng cuối cùng.

Chu Trạch Phong vẫn giành được chức vô địch.

...

Nhận giải xong.

Khoác khăn tắm.

Cậu chạy thẳng lên khán đài.

Ngay trước bao nhiêu người.

Ôm lấy Lục Triệu.

Hôn sâu lên môi hắn.

Lục Triệu mỉm cười.

Chỉ cần là Chu Trạch Phong.

Thì bất cứ lúc nào...

Cũng đều là đúng thời điểm.

...

Phố xá mùa đông ngập tràn không khí Giáng sinh.

Trước cửa các cửa hàng treo đầy đèn màu và đồ trang trí.

Giữa quảng trường.

Cây thông Noel phủ kín tuyết trắng.

Lục Triệu đút tay vào túi áo Chu Trạch Phong.

Hai người chậm rãi bước trên con đường phủ tuyết.

Bất giác nhớ đến lần trước.

Trên con đường trong Đại học Y.

Hai người cũng sóng vai như thế.

Không mục đích.

Chỉ đơn giản cùng nhau đi.

Đột nhiên.

Lục Triệu chạm phải một vật trong túi áo cậu.

Hắn lấy ra.

Đó là một bông quế vàng đã khô.

"Món gì đây?"

Lục Triệu hỏi.

Chu Trạch Phong mỉm cười.

"Đó là mùa thu."

"Là mùa thu của rất nhiều năm sau này."

Đêm Giáng sinh mà Chu Trạch Phong luôn miệng nhắc đến, cuối cùng vẫn chỉ đón ở nhà Lục Triệu.

Cũng chẳng có gì đặc biệt.

Thẻ tín dụng của Chu Trạch Phong đã được mở khóa, khoản tiền trong quỹ tín thác cũng chính thức thuộc về cậu. Ban đầu cậu định đưa Lục Triệu đi m/ua sắm hoặc ra ngoài chơi thật vui.

Nhưng hai người chỉ đứng dưới quảng trường ngắm cây thông Noel cao vút một lúc, rồi đi dạo vài vòng trong trung tâm thương mại.

Lục Triệu đã thấy chán.

"Về nhà đi."

Không ngờ câu ấy lại đúng ý Chu Trạch Phong.

Danh sách chương

5 chương
30/07/2026 13:08
0
30/07/2026 13:07
0
30/07/2026 13:06
0
30/07/2026 13:06
0
30/07/2026 13:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu