Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi sững người. Vừa rồi vì quá vội tan làm nên tôi chẳng hề để ý anh dùng tài khoản cá nhân. Thật sự chủ quan quá rồi. Tôi lấy hết can đảm, cứng miệng nói: "Tôi... anh...dù sao tôi cũng là người đã có chủ, nhưng tôi cũng không cố ý lừa anh."
Sắc mặt anh trầm xuống, có vẻ như đã gi/ận. Sau đó, anh cởi bỏ cúc áo trên cùng.
"Anh nhớ chủ nhân từng nói, mức độ hài lòng với anh chỉ là bình thường." Anh cúi người lại gần, hơi thở trầm thấp: "Hay là chủ nhân tự mình kiểm tra hàng đi?"
Tôi hoảng hốt lùi lại: "Đợi.. đợi đã Phó Tịch Ngôn, đây là công ty....." Lời còn chưa dứt, anh lại hôn tới tấp. Khi buông ra, anh ghé sát tai tôi cười khẽ: "Chủ nhân không nói gì, cún con coi như chủ nhân đồng ý rồi nhé."
Thực ra anh chẳng hề cho tôi cơ hội để nói. Tất cả đều bị chặn đứng. Tôi bị anh quấn lấy đến mức dần mất sức, đầu óc trống rỗng. Sau một hồi mây mưa, anh gạt rèm sáo, để tôi nhìn ra bên ngoài nơi lão Cung vẫn đang đợi mình. Phó Tịch Ngôn lưu luyến cắn nhẹ vành tai tôi, thì thầm bên tai:
"Chủ nhân, anh làm thụ cũng được. Chỉ cần chủ nhân muốn, anh mãi mãi là chú cún ngoan ngoãn nhất của chủ nhân."
Cùng lúc đó, lão Cung đang ngồi tại bàn làm việc của tôi, thản nhiên ngoáy mũi. Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt vô tri của lão Cung, rồi lại nhìn Phó Tịch Ngôn đang dính sát sau lưng mình. Đầu óc tôi hoàn toàn đình trệ.
"Anh buông tôi ra trước đã." Tôi hạ thấp giọng, cố gắng thoát khỏi vòng tay anh. Anh không nhúc nhích. Ngược lại, anh còn siết ch/ặt cánh tay, cằm tì lên vai tôi, giọng nói trầm đục: "Không buông, buông ra chủ nhân lại chạy mất."
"Tôi không chạy."
"Nói dối."
......
Tôi đúng là đang nói dối anh thật. Chuyện này sao tôi có thể chấp nhận được chứ? Phó Tịch Ngôn, người mấy ngày trước còn khiến tôi sợ đến mức phải trốn tránh, vậy mà lại là tên nhóc hay khóc nhè bám người trên mạng. Sự tương phản này quá lớn. Tôi thậm chí không phân biệt được là cảm giác sợ hãi Phó Tịch Ngôn nhiều hơn, hay cảm giác muốn dạy dỗ chú cún hư đốn này nhiều hơn.
Phó Tịch Ngôn như nhìn thấu tâm tư của tôi, khẽ cười một tiếng. Tiếng cười ấy rất thấp, truyền qua lưng tôi, tê dại cả người. "Chủ nhân, tim em đ/ập nhanh quá."
Nói nhảm. Bị anh áp sát thế này, ai mà không đ/ập nhanh cho được? Tôi hít sâu một hơi, cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh: "Phó Tịch Ngôn, anh có biết mình đang làm gì không?"
"Biết chứ." Giọng anh đầy vẻ đương nhiên: "Đang làm cún cho chủ nhân."
"Chủ nhân, đừng bỏ rơi anh được không? Anh sẽ không bao giờ bắt chủ nhân sửa kế hoạch nữa."
Khi anh nói câu này, giọng cực kỳ khàn, mang theo chút tủi thân. Hoàn toàn khác hẳn với người vừa đ/è tôi lên cửa sổ cưỡng hôn lúc nãy. "Hay là, chủ nhân t/át một cái cho hả gi/ận?"
Tôi lại im lặng. Anh cứ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt cún con, chờ tôi lên tiếng. Không biết có phải do tôi ảo giác không, mà anh có vẻ cực kỳ mong chờ.....
Phải một lúc lâu sau, tôi mới nặn ra được một câu: "Anh không sợ tôi tố cáo anh quấy rối tình dục nơi công sở à?"
"Không sợ." Anh khẽ nghiêng đầu, môi lướt qua vành tai tôi: "Vì vừa rồi chủ nhân không hề thực sự đẩy anh ra."
Mặt tôi đỏ bừng lên. Ch*t ti/ệt, bị anh ta nói trúng tim đen rồi.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook