Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thành Chiếu dứt khoát trùm chăn giả c.h.ế.t. Tôi nắm ch/ặt tay, khẽ reo hò trong lòng. Chốt đơn rồi!
Cuối cùng tôi đưa ra kết luận: "Thừa nhận đi, anh chính là thích em."
Thành Chiếu ló đôi mắt ra, vẻ mặt không thể tin nổi: "Tôi? Thích cậu?"
Tôi khẳng định: "Đúng thế, nếu không thì anh giải thích thế nào về chuyện đêm qua đây?"
Thành Chiếu vẫn còn đang kháng cự: "Chỉ là tình cờ đêm qua tôi có hứng thú, cậu lại thừa cơ nhảy vào thôi."
"Thế cơ á~?" Tôi cố tình kéo dài giọng điệu, đợi đến khi ánh mắt dò xét của anh dừng lại trên mặt mình, tôi mới chậm rãi nói: "Vậy hay là, tối nay mình thử lại lần nữa xem sao?"
Ánh mắt Thành Chiếu lạnh đi: "Cậu nghĩ cậu còn cơ hội sống đến tối sao?"
Có chứ, nếu không thì sau khi kết thúc, sao anh không bóp c.h.ế.t em luôn cho rồi.
Tôi không nỡ vạch trần chút tự tôn nhỏ nhoi của anh, tiếp tục thuyết phục: "Thử một chút cũng đâu có mất miếng thịt nào. Nếu tối nay anh chẳng có cảm giác gì, thì muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m tùy anh. Còn nếu có cảm giác, anh phải thừa nhận là anh thích em."
Thấy anh còn đang do dự, tôi cố tình khích tướng: "Không lẽ là anh... sợ rồi đấy chứ?"
Những người làm đại ca đúng là đều rất dễ bị kích động. Chẳng cần mồi chài gì nhiều, Thành Chiếu lập tức c.ắ.n câu trong một nốt nhạc: "Thử thì thử, ai sợ ai!"
5.
Cho đến khi phải thay năm chiếc xe lăn trong vòng một tuần, Thành Chiếu mới buộc phải thừa nhận rằng anh đúng là "có tình cảm đặc biệt" với tôi.
Ngoặc kép - chỉ giới hạn về mặt cơ thể. Bởi vì anh làm cách nào cũng không thể chấp nhận được việc mình lại đi thích một người đàn ông. Đã vậy còn là một người đàn ông hễ nhìn thấy anh là chỉ biết cười ngây ngô rồi chảy nước miếng.
Mấy ngày này, tiền trong túi tôi cũng vơi đi nhanh chóng, trở thành khách hàng lớn nhất của mấy tiệm t.h.u.ố.c Đông y quanh vùng. Th/uốc tôi m/ua toàn loại thượng hạng, tác dụng cực mạnh. Về sau hết tiền thật, tôi bắt đầu lén "mượn" tiền của Thành Chiếu để m/ua th/uốc.
Lúc đầu tôi cũng hơi c.ắ.n rứt lương tâm, nhưng sau đó nghĩ lại, số t.h.u.ố.c này chẳng thiếu một ly đều chui vào bụng anh ấy cả. Tiêu tiền của anh ấy để bồi bổ cơ thể cho anh ấy, sao có thể gọi là tr/ộm được chứ?
Tất nhiên, Thành Chiếu cũng chẳng mảy may để ý đến mấy đồng lẻ đó. Toàn bộ sự chú ý của anh bây giờ đều dồn vào việc: Hóa ra mình là "trai cong".
Địa vị của tôi trong hội cũng có một bước nhảy vọt thần kỳ. Trong nội bộ gần như không ai là không biết, đại ca của họ đã tìm được một "chị dâu nam". Mà vị "chị dâu nam" này lại chính là nhân vật số hai trong hội.
Tin tức truyền đi một vòng rồi lọt đến tai Thành Chiếu. Tối hôm đó, anh hầm hầm tìm tôi để đối chất.
Tôi múc cho anh một bát canh thập toàn đại bổ, thản nhiên nói: "Chuyện này dù em không nói thì cũng chẳng giấu được đâu."
"Sao lại không giấu được? Cậu không nói, tôi không nói, làm gì có người thứ ba nào biết?" Thành Chiếu hậm hực húp một ngụm canh.
Tôi phì cười: "Làm sao mà không có người thứ ba biết được, chẳng lẽ mỗi lần xe lăn bị sập, đều là anh vác em trên vai rồi bò trườn đưa lên giường chắc?"
Thành Chiếu lập tức im bặt.
"Em còn chẳng ngại việc người ta biết mình là người 'ở dưới', anh còn làm mình làm mẩy cái gì chứ?" Nói đoạn, tôi đút cho anh một con hàu sống.
Thành Chiếu nhẩn nha nhai rồi nuốt xuống, nhìn tôi. Hồi lâu sau, anh như hạ quyết tâm mà hỏi: "Nếu chân tôi không sao, cậu có còn làm những chuyện này với tôi không?"
Tôi chẳng cần nghĩ ngợi mà đáp ngay: "Dĩ nhiên là không rồi, thế chẳng phải là tự tìm đường c.h.ế.t sao?"
Thành Chiếu nghiến răng: "Bây giờ cậu cũng đang tự tìm đường c.h.ế.t đấy!"
"Ít nhất thì em cũng được ăn rồi." Tôi hoàn toàn chẳng có lấy nửa điểm hối lỗi, nhìn anh bằng ánh mắt si mê, "C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm q/uỷ cũng phong lưu mà."
Thành Chiếu không nói gì nữa, một lát sau, mặt anh bắt đầu đỏ ửng, hơi nóng bốc lên hầm hập...
Tôi ân cần giúp anh cởi áo: "Thật là, đã bảo là anh thích em rồi mà, cứ nhìn thấy em là lại cái bộ dạng này, đúng là cái đồ q/uỷ sứ~!"
6.
Suốt hai tháng ròng, Thành Chiếu vẫn cứng miệng không chịu thừa nhận là thích tôi. Thậm chí, để thử xem có phải bản thân chỉ có cảm giác với mỗi mình tôi hay không, anh ấy còn cố tình đi qua đêm ở nơi khác, lại còn dặn đàn em đưa mấy chàng trai xinh xẻo qua đó.
Kết quả là... hoàn toàn chẳng có cảm giác gì. Mấy chàng trai đó đến thế nào thì lại lủi thủi về thế nấy.
Tôi cũng tranh thủ lúc anh ấy bận rộn mà lẻn đi tiệm t.h.u.ố.c Đông y, chọn một lô "th/uốc mạnh". Nào ngờ trên đường về, tôi bị một chiếc xe tải mất lái hất văng vào lùm cây ven đường.
Ngủ một giấc trong bệ/nh viện, vừa tỉnh lại, bác sĩ nhất quyết khẳng định tôi đã mất trí nhớ. Nhưng rõ ràng tôi vẫn nhớ mình là ai, cũng nhớ cái gã ngốc đang ôm đống t.h.u.ố.c Đông y khiêm tốn thỉnh giáo bác sĩ kia là đàn em của mình - Hứa Thao.
"Bác sĩ, cái miếng khoai tây chiên màu đỏ này dùng để làm gì ạ?"
"Đó là Lộc Nhung, chuyên trị đ/au lưng mỏi gối, thận hư lực kiệt, nam nữ đều dùng được."
"Thế còn cái thứ đen như than này là gì?"
"Đây là Thục Địa Hoàng, có tác dụng bổ huyết tư âm, ích tinh điền tủy."
Hứa Thao bày ra bộ mặt như vừa được khai sáng, lại móc ra một túi Hoàng Kỳ định hỏi tiếp. Tôi khẽ ho vài tiếng: "Chào nhé, có ai quan tâm đến bệ/nh nhân chút không?"
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook