LỠ NUỐT LONG CHÂU CỦA ĐẠI YÊU, TÔI SINH MỘT Ổ RỒNG CON

“Vậy đại nhân định giữ lại không?”

Ứng Hoài Xuyên nhìn màn nước trước mắt.

“Không.”

“Vì sao ạ?”

“Cậu ấy không phải long châu.”

Long châu là của hắn.

Hắn có thể đòi.

Nhưng Tống Nhiên là một người sống sờ sờ.

Có phòng trọ, có kênh livestream, có fan, có một cuộc đời vốn dĩ không liên quan gì đến thủy phủ.

Ứng Hoài Xuyên có thể dùng mưa giữ cậu lại một đêm.

Nhưng không thể dùng thủy phủ giữ cậu cả đời.

Ít nhất khi đó, hắn nghĩ vậy.

Đến tháng thứ ba, bụng Tống Nhiên đã lộ rõ.

Ba long th/ai không yên tĩnh chút nào.

Đứa lớn thích động vào lúc nửa đêm.

Đứa thứ hai thích khi trời mưa.

Đứa thứ ba hễ nghe tiếng Ứng Hoài Xuyên là đ/á.

Lần đầu tiên bị đ/á, Tống Nhiên đang ăn canh linh ngư.

Cậu bỗng cúi đầu nhìn bụng mình.

Ứng Hoài Xuyên lập tức đặt đũa xuống.

“Sao vậy?”

Tống Nhiên chậm rãi nói:

“Nó đ/á tôi.”

Ứng Hoài Xuyên khựng lại.

Sau đó, hắn đưa tay đặt lên bụng cậu, cẩn thận đến mức như chạm vào lớp băng mỏng.

Một lúc lâu sau, trong bụng Tống Nhiên lại động rất nhẹ.

Ứng Hoài Xuyên ngẩn ra.

Gương mặt quanh năm lạnh lẽo của hắn bỗng dịu xuống một chút.

Tống Nhiên nhìn hắn, tim bỗng hơi mềm.

Nhưng miệng cậu không mềm.

“Xem ra nó không thích anh.”

Ứng Hoài Xuyên nhìn bụng cậu, rất nghiêm túc nói:

“Không sao. Ta sẽ học cách khiến nó thích.”

Tống Nhiên cắn thìa, không hiểu sao lại quay mặt đi.

Ứng Hoài Xuyên quả nhiên bắt đầu học.

Hắn đọc sách nuôi con của phàm nhân.

Đọc xong, hắn hỏi yêu y:

“Vì sao trẻ sơ sinh mỗi hai canh giờ phải uống sữa?”

Yêu y đáp:

“Đại nhân, đó là trẻ phàm nhân. Long th/ai có thể hơi khác.”

Ứng Hoài Xuyên lại hỏi:

“Vì sao sách nói trẻ con thích nghe cha mẹ nói chuyện?”

Yêu y suy nghĩ:

“Có lẽ để quen khí tức?”

Tối hôm đó, Tống Nhiên tỉnh dậy giữa đêm, thấy Ứng Hoài Xuyên ngồi bên cạnh mình, tay đặt trên bụng cậu, nghiêm túc đọc:

“Điều lệ quản lý thủy phủ, chương thứ nhất…”

Tống Nhiên: “…”

Cậu nhịn ba giây, cuối cùng không nhịn được.

“Anh đang làm gì?”

Ứng Hoài Xuyên đáp:

“Dạy con.”

“Anh định để ba đứa trong bụng tôi vừa sinh ra đã biết quản lý công văn à?”

Ứng Hoài Xuyên suy nghĩ.

“Không tốt sao?”

Tống Nhiên kéo chăn che đầu.

“Anh đừng nói nữa, tôi sợ chúng nó nghe xong không chịu ra.”

Sau đó, Tống Nhiên tự chọn nội dung giáo dục th/ai nhi.

Ngày đầu tiên, cậu bật nhạc thiếu nhi.

Ba long th/ai rất yên tĩnh.

Ngày thứ hai, cậu bật bài quảng cáo cũ của mình.

Ba long th/ai đạp lo/ạn.

Ngày thứ ba, cậu bật tiếng mưa.

Ba đứa ngủ rất ngoan.

Ứng Hoài Xuyên ngồi bên cạnh ghi chép.

Tống Nhiên nhìn quyển sổ trong tay hắn, hỏi:

“Anh ghi gì vậy?”

“Thói quen của con.”

Tống Nhiên liếc qua.

Trên sổ viết:

Đứa lớn: thích tiếng mưa.

Đứa thứ hai: gh/ét quảng cáo giả.

Đứa thứ ba: nghe thấy Tống Nhiên cười sẽ động.

Tống Nhiên nhìn dòng cuối, im lặng rất lâu.

“Dòng thứ ba là anh bịa đúng không?”

Ứng Hoài Xuyên bình tĩnh nói:

“Không.”

Tống Nhiên quay mặt đi.

“Con anh cũng biết nịnh.”

Ứng Hoài Xuyên nhìn cậu.

“Con chúng ta.”

Tống Nhiên nghẹn lại.

Không khí bỗng yên lặng.

Qua rất lâu, cậu mới nhỏ giọng nói:

“Ừ, con chúng ta.”

Ngày sinh ba bé rồng con đến trong một đêm mưa lớn.

Cả thủy phủ náo lo/ạn.

Tôm tướng quân chạy nhầm vào bếp.

Cua quản sự ôm khăn nóng chạy vòng quanh.

Cá chép tinh phụ trách Wi-Fi cũng bị gọi tới, bởi vì Tống Nhiên lúc đ/au còn không quên gào:

“Không được mất sóng! Tôi phải nghe nhạc!”

Yêu y bị gọi dậy từ giấc ngủ, râu còn chưa chải đã xông vào điện.

Ứng Hoài Xuyên ôm Tống Nhiên, mặt trắng hơn cả người sắp sinh.

Tống Nhiên đ/au đến mức túm cổ áo hắn.

“Ứng Hoài Xuyên.”

“Ta đây.”

“Lần sau anh tự sinh.”

Ứng Hoài Xuyên không chút do dự.

“Được.”

Yêu y ở bên cạnh vừa chuẩn bị vừa nhắc rất nhỏ:

“Đại nhân, về mặt cấu tạo thì…”

Ứng Hoài Xuyên lạnh lùng liếc qua.

Yêu y lập tức đổi lời:

“Long tộc thần thông quảng đại, mọi chuyện đều có khả năng.”

Tống Nhiên đ/au mà vẫn muốn cười.

Ba bé rồng con sinh ra không giống trẻ bình thường.

Bé đầu tiên vừa ra đời đã khóc rất to, tiếng khóc kéo theo một trận mưa nhỏ trong phòng.

Bé thứ hai không khóc, chỉ mở mắt nhìn xung quanh, sau đó phun ra một bong bóng nước làm ướt mặt yêu y.

Bé thứ ba càng lợi hại hơn.

Vừa được bế lên đã nắm lấy ngón tay Ứng Hoài Xuyên, sau lưng lóe ra một cái đuôi rồng đen nhỏ xíu, quẫy một cái làm đổ cả chậu nước bên cạnh.

Tống Nhiên nằm trên giường, yếu ớt hỏi:

“Ổn không?”

Yêu y lau mặt, rất bình tĩnh.

“Rất ổn. Ba vị tiểu điện hạ đều khỏe mạnh.”

Tống Nhiên thở phào.

Một lát sau, cậu hỏi:

“Có thể đổi cách gọi không? Tiểu điện hạ nghe áp lực quá.”

Ứng Hoài Xuyên ngồi bên giường, trong lòng bế một đứa, bên cạnh đặt hai cái nôi nhỏ.

“Vậy gọi gì?”

Tống Nhiên nhìn ba đứa nhỏ.

Đứa đầu ngủ trong tiếng mưa.

Đứa thứ hai ôm bong bóng nước tự chơi.

Đứa thứ ba túm tay áo Ứng Hoài Xuyên không buông.

Cậu suy nghĩ rất lâu.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo.”

Cả phòng im lặng.

Tôm tướng quân r/un r/ẩy.

“Có… có phải hơi giản dị không ạ?”

Tống Nhiên nhìn hắn.

“Vậy anh đặt đi.”

Tôm tướng quân lập tức quỳ xuống.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, nghe vừa thân thiết vừa phú quý.”

Ứng Hoài Xuyên nhìn ba đứa nhỏ, lại nhìn Tống Nhiên.

“Được.”

Tống Nhiên cười.

“Anh đường đường là đại yêu long tộc, con tên Đại Bảo Nhị Bảo Tam Bảo, không thấy mất mặt à?”

Ứng Hoài Xuyên đặt tay lên trán cậu, giọng rất thấp.

“Không mất mặt.”

“Vì sao?”

“Là con của em.”

Tống Nhiên nhắm mắt.

Cậu rất mệt.

Mệt đến mức không còn sức trêu hắn nữa.

Nhưng trong lòng lại mềm đến lạ.

Danh sách chương

3 chương
4
29/06/2026 23:29
0
3
29/06/2026 23:29
0
2
29/06/2026 23:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Gia đình thần nhân: Khởi đầu bằng nghi thức triệu hồi em gái

Chương 16

11 phút

Ta Là Kỹ Nam Thanh Lâu, Nào Ngờ Người Chuộc Ta Lại Là Hoàng Đế

Chương 6

14 phút

Kinh dị kiểu Mỹ? Không nghe lời khuyên, tôi báo cảnh sát cho lũ sát nhân thất nghiệp

Chương 13

21 phút

Tận thế: Thao Thiết gặp tang thi? Rơi vào hũ gạo rồi!

Chương 9

26 phút

Cả nhà đều là cao thủ, chỉ mình tôi là phế vật

Chương 8

28 phút

Con gái của Tiên quân thanh lãnh tìm đến tận cửa, cả tông môn náo loạn!

Chương 8

30 phút

Sau khi nấu món ngon làm cả hội thèm khát, tên phản diện u tối trở thành bạn ăn cùng của tôi

Chương 7

32 phút

Cả nhà tranh sủng, tôi chỉ muốn ngủ

Chương 13

39 phút
Bình luận
Báo chương xấu