Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố mẹ tôi và Đại Hoàng đã qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn xe hơi từ năm năm trước. Vì quá nhớ họ, tôi đã dốc hết tiền tiết kiệm m/ua một khoảng thời gian hạnh phúc ở cửa hàng thời không. Được trở về năm tháng khi họ còn sống, khi cả gia đình chúng tôi còn đông đủ sum vầy.
Ngoài đời thực, chứng trầm cảm của tôi vô cùng nghiêm trọng, chẳng còn điều gì trên đời này khiến tôi hứng thú nữa. Dường như chẳng có gì đáng để tôi lưu luyến.
Tôi đã quyết định cuộc đời mình sẽ bước vào chặng cuối, nhưng trước khi kết thúc… vẫn muốn có được một đoạn hạnh phúc viên mãn.
Cửa hàng thời không có thể thỏa mãn nguyện vọng của tôi, dù cái giá phải trả hơi đắt.
"Có lẽ do bản đồ chồng chéo nên mới xảy ra lỗi, ngài Tra tỉnh dậy sớm đã đành, ký ức còn chưa được xóa nữa."
"Bên phía cô Cuồ/ng Kiều cũng luôn xuất hiện tình trạng nhân vật chớp nhoáng xuất hiện, ký ức hỗn lo/ạn."
"Đều là lỗi của cửa hàng chúng tôi."
"Lẽ ra cả hai vị phải rời khỏi bản đồ mới khôi phục ký ức được, do chúng tôi làm không tốt nên mới xảy ra sơ suất nghiêm trọng thế này."
Cơ Lão Bản thành khẩn xin lỗi.
Nhưng tôi có thắc mắc: "Sao ông gọi anh ta là "Tra tổng" mà gọi tôi là "tiểu thư"? Ông có biết nghe rất khó chịu không?"
Cơ Lão Bản chống cằm suy nghĩ: "Gọi cô là Cuồ/ng Tổng nghe cũng không hay lắm nhỉ."
Cảm ơn anh đã ban cho tôi cái họ vĩ đại này.
"Cơ Lão Bản, một nghìn vạn của tôi tiêu xài cảm giác như bị l/ừa đ/ảo vậy. Yêu cầu của tôi là: phiêu lưu, kỳ ảo, lãng mạn, cô đ/ộc. Xin hỏi, ngoài việc bị chích th/uốc với bị chó đái lên đầu, có điều gì thỏa mãn yêu cầu của tôi đây?"
Tôi cố nhịn cười, không trách lúc trước hắn nói chỉ có thế giới của kẻ ngốc mới đạt được. Đúng thế thật, một nghìn vạn này tiêu xài đúng là... như đổ xuống sông xuống biển.
Cơ Lão Bản hắng giọng: "Thứ nhất, phiêu lưu và kỳ ảo, tôi đã biến ngài thành một quý tộc trong tiên giới thành cây có ý thức. Trong bản đồ thời không này, ngài đã chứng kiến mọi biến thiên của đất trời nơi này. Ngài nói xem đủ phiêu lưu, đủ kỳ ảo không nào?"
Tra Thẩm Lăng cười lạnh: "Ý ông là xem hỗn giao? Hay xem lũ khỉ ăn cắp đít lẫn nhau? Hoặc mấy cặp vợ chồng thôn quê ân ái trước mặt tôi?"
Cơ Lão Bản ngượng ngùng, nở nụ cười gượng gạo: "Ít nhất mục cô đ/ộc đã thỏa mãn rồi chứ?"
"Thế còn lãng mạn đâu? Đừng nói với tôi là ông nhét một người phụ nữ như thế này vào chỉ để cho đủ số lãng mạn." Câu nói của Tra Thẩm Lăng khiến tôi chợt tỉnh ngộ.
Tôi rất có thể chỉ là NPC bị nhét vào đây một cách khiên cưỡng, tại sao chứ, tôi cũng có trả tiền mà. Dù không nhiều bằng thằng ngốc Tra Thẩm Lăng kia.
Chương 11
Chương 19
Chương 16
Chương 6
Chương 13
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook