CHỊ ĐAO CHỈNH ĐỐN GIỚI GIẢI TRÍ

CHỊ ĐAO CHỈNH ĐỐN GIỚI GIẢI TRÍ

Chương 9

14/04/2026 15:28

Kỷ Thâm đi ngang qua, tặng hắn một ánh mắt kh/inh miệt. "Hừ." Kỷ Thâm dừng bước, thanh lịch cúi người lấy một phần bít tết đông lạnh: "Trước kia có người thích nhất là đích thân làm món này cho tôi ăn, không biết bây giờ tôi có vinh dự đó không?" Anh ta nhìn tôi, nụ cười tràn đầy vẻ đắc thắng như thể con mồi đã nằm gọn trong tay.

Tôi nhìn quanh một vòng. Hèn chi, không có ống kính máy quay, hai cái gã này lại bắt đầu xòe đuôi như lũ công x/ấu xí rồi. Tôi ném thẳng miếng bít tết vào đầu anh ta: "Mặt mũi chỉ có bấy nhiêu thôi, dùng tiết kiệm một chút kẻo mất sạch."

Tôi quay người lại, thấy Thẩm Duật Phong đang nhìn mình với gương mặt không cảm xúc, chỉ có khóe miệng hơi gi/ật giật. Tôi hừ hừ: "Nhịn không nổi thì cứ cười đi."

"Thế này... hình như không tốt lắm?"

Nói thì nói vậy, nhưng tiếng cười của cậu ta chẳng thèm che giấu chút nào.

Kỷ Thâm tức đến mức lại bắt đầu đi kiểu "tay chân cùng bên".

Kẻ th/ù của kẻ th/ù là bạn. Tôi thấy Thẩm Duật Phong cuối cùng cũng có chút thuận mắt, có mũi có miệng, trông cũng giống người đấy.

Mẹ của cậu ta như nghe thấy tiếng lòng của tôi, vèo một cái xông tới: "Con trai bác không chỉ có mũi có mắt đâu, mũi nó còn rất cao nữa nhé. Tóc dày này, lông chân thì rậm rạp. Di truyền từ ba nó đấy." Bà ấy ghé sát tai tôi, cười một cách cực kỳ "thuần khiết", "Ngày mai bác bảo nó mặc quần thể thao màu xám, Linh Linh cháu sẽ thấy rõ mồn một ngay."

Thẩm Duật Phong hồ nghi: "Mẹ, hai người đang nói chuyện gì thế?"

"Ấy dào, chuyện thầm kín giữa phụ nữ với nhau, đàn ông con trai tò mò cái gì?!"

Thẩm Duật Phong đầy vẻ hối lỗi nhường không gian cho chúng tôi. Cậu ta sẽ không ngờ được rằng, chỉ trong vòng hai phút, mẹ của cậu ta đã khai ra sạch sành sanh cả màu quần l/ót của cậu ta rồi.

Tôi nở một nụ cười tà mị: "Màu đỏ à?"

"Hì hì, năm nay là năm tuổi của nó mà."

Hơ hơ, đúng là "sến" thật.

9.

Thức ăn đã m/ua về đủ cả. Giờ chỉ còn đợi đầu bếp ra tay. Mười hai con người, hai mươi bốn con mắt đang nhìn nhau trân trân. Tôi bật cười: "Hài hước thật, các người cứ như điếu t.h.u.ố.c tôi đang hút vậy."

Giang Yến ngẩn người: "Nghĩa là sao?" Tôi liếc anh ta một cái: "Phế vật (phổi khói) đấy."

Cô bạn thân "tập xươ/ng" của Tô Mạt không phục, gắt lên: "Dựa vào cái gì mà cô nói tôi như thế?!"

"Cô không phải phế vật đó, cô là nước sôi một trăm độ."

"Loại 'phế vật' kiểu khác."

"..."

Cô ta nghiến răng: "Cô biết nấu ăn chắc?"

Tôi lộ vẻ nghi hoặc: "Chẳng phải có tay là làm được à?"

"Mẹ kiếp!" Lý Nhất đột nhiên nhảy dựng lên cáu kỉnh: "Đứa nào m/ua cá sống thế? Đồ ngốc à!"

Đạo diễn Phương thong thả đế thêm một câu: "Nguyên liệu m/ua về hôm nay đều phải chế biến hết nhé."

"Cái đệt, là đứa nào, cút ra đây cho tao!" Lý Nhất gào thét.

Cho đến khi chạm phải ánh mắt nhìn vật c.h.ế.t của tôi, gã lập tức xìu xuống: "... Là cô à?"

"Có ý kiến gì?" Tôi chẳng thèm đếm xỉa đến gã, "Cũng có bắt anh ăn đâu."

Tôi khoác tạp dề, cầm d.a.o mổ cá, bày sẵn tư thế. Cư dân mạng và các khách mời đều tưởng tôi chỉ đang làm màu. Cho đến khi tôi vung d.a.o, xử gọn mười con cá sống một cách dứt khoát, điêu luyện, tất cả đều hóa đ/á tại chỗ.

【Xong rồi, gặp đúng cao thủ thực sự rồi.】

【Chị đại g.i.ế.c cá mà khí thế cứ như đang 'xử' người ấy nhỉ?】

【Ánh mắt của chị ấy lạnh lẽo sắc lẹm y như lưỡi d.a.o mổ cá vậy】

【Ba tôi b/án cá, ông ấy bảo tay nghề này không luyện 3-5 năm thì không ra được đâu.】

【Lão Mặc, tôi muốn ăn cá rồi.】

Tiết Châu đứng bên cạnh rưng rưng nước mắt: "Chị ơi, ngày xưa chị sợ nhất là mấy con cá quẫy đạp mà, những năm qua chắc chị đã phải chịu khổ nhiều lắm..."

Mẹ Thẩm Duật Phong cũng nắm tay tôi bùi ngùi: "Đứa nhỏ này, con vất vả rồi!"

Giang Mặc lạch bạch chạy tới túm vạt áo tôi: "Chị ơi tiền sinh hoạt đủ không, không đủ em chuyển thêm cho nhé?"

Tôi cau mày. Cái đám người này lầm bầm cái gì thế không biết! Phiền c.h.ế.t đi được, làm ảnh hưởng đến tốc độ g.i.ế.c cá của tôi!

Nhờ phúc của tôi, đám khách mời vô dụng kia không bị c.h.ế.t đói. Ngoại trừ cái gã mồm loa mép giải Lý Nhất. Còn sót lại miếng cá thơm phức cuối cùng, gã thèm thuồng nuốt nước bọt, không nhịn được mà thò đũa ra. Ngay khoảnh khắc đôi đũa sắp chạm vào, tôi lập tức gi/ật phắt lại.

"Chậc chậc chậc chậc chậc——!" Con ch.ó vàng ngoài sân hưng phấn chạy vào, tha miếng cá đi mất. Lý Nhất cuối cùng cũng dưới áp lực kép của cơn đói và sự nh/ục nh/ã mà... bùng n/ổ. Tôi mở to mắt. Đợi chính là khoảnh khắc này đây.

【Chị Đao cười một cái, chuyện chẳng lành sắp tới.】

【Cảm giác kịch hay bắt đầu rồi đây.】

【Mau lôi sổ tay ra, chị đại có vẻ sắp tung chiêu cuối rồi.】

【Hưng phấn quá đi mất, hít hà hít hà.】

Đạo diễn Phương cảm thán: "Chương trình sắp đi đến hồi kết rồi, hôm nay chúng ta sẽ cùng tâm sự thật lòng, mấy cái camera trong phòng khách đều tắt hết rồi nhé."

Lời nói thật ấm áp và chân thành làm sao. Các khách mời nửa tin nửa ngờ. Tôi liếc nhìn mấy góc khuất bí mật. Hơ hơ.

Lý Nhất sập bẫy. Gã l/ột bỏ mặt nạ, không kiêng dè gì nữa mà nã pháo về phía tôi, "Có những người ấy à, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa mà không biết tôn trọng tiền bối."

"Không kết hôn, không sinh con, đến lúc c.h.ế.t trong nhà cũng chẳng ai hay."

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu