Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bác sĩ gật đầu.
“Vậy trước tiên kiểm tra độ tương thích nhanh. Chúng tôi cần mẫu tươi. Nếu phù hợp đủ cao, có thể dùng để trấn an tạm thời.”
Tần M/ộ Sâm nhìn Kỷ Ninh.
“Đi đâu?”
Bác sĩ chỉ sang phòng bên.
“Mời anh theo tôi.”
Không có thêm câu hỏi.
Không có điều kiện.
Kỷ Ninh nhìn hắn đi vào sau cánh cửa.
Đầu gối bỗng mềm xuống.
Cậu phải vịn vào tường.
*
Mười lăm phút sau, tiếng cảnh báo trong phòng cấp c/ứu giảm dần.
Bác sĩ Trần bước ra.
“Ổn định rồi.”
Kỷ Ninh nhắm mắt.
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Độ tương thích rất cao. Phản ứng của đứa bé cũng rõ.”
Ông nhìn sang Tần M/ộ Sâm vừa đi ra từ phòng lấy mẫu.
“Nhưng vẫn cần xét nghiệm huyết thống chính thức trước khi bắt đầu liệu trình dài hạn.”
Tần M/ộ Sâm nói:
“Làm đi.”
Kỷ Ninh quay sang.
Hắn không nhìn cậu.
Chỉ hỏi bác sĩ:
“Bao lâu có kết quả?”
“Bốn mươi tám giờ.”
“Trong thời gian đó?”
“Nếu đứa bé phát b/ệnh, chúng tôi vẫn có thể dùng mẫu đã x/ác nhận tương thích để cấp c/ứu.”
Tần M/ộ Sâm gật đầu.
*
Duy An được chuyển về phòng b/ệnh.
Đứa bé chưa tỉnh.
Tần M/ộ Sâm đứng ngoài cửa kính.
Rất lâu.
Kỷ Ninh ở bên cạnh.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, Tần M/ộ Sâm hỏi:
“Tên gì?”
Kỷ Ninh đáp:
“Duy An.”
“Chữ nào?”
“Duy trong duy nhất. An trong bình an.”
Tần M/ộ Sâm im lặng.
Kỷ Ninh cũng không giải thích thêm.
Trong phòng, Duy An cựa nhẹ.
Bàn tay nhỏ xíu nắm lại trên chăn.
Tần M/ộ Sâm nhìn.
Một lúc sau hắn nói:
“Ngày mai tôi sẽ đến.”
Kỷ Ninh hỏi:
“Vì xét nghiệm?”
“Vì bác sĩ nói có thể cần mẫu mới.”
Tần M/ộ Sâm quay đi.
Đi được vài bước, hắn dừng lại.
“Chuyện chiều nay…”
Kỷ Ninh không nhìn hắn.
“Không cần nói.”
Tần M/ộ Sâm im lặng.
Kỷ Ninh nói tiếp:
“Anh không tin tôi là chuyện bình thường.”
Lần đầu tiên trong buổi tối, Tần M/ộ Sâm quay lại nhìn cậu thật lâu.
Kỷ Ninh vẫn nhìn vào phòng b/ệnh.
“Nhưng từ bây giờ, anh muốn nghĩ gì về tôi cũng được.”
Cậu nói.
“Chỉ cần đừng nói những lời đó trước mặt Duy An.”
## Chương 3: Kết Quả
Duy An tỉnh vào sáng hôm sau.
Đứa bé mở mắt, thấy Kỷ Ninh ngủ gục bên giường thì không gọi.
Bé chỉ đưa tay sờ lên tóc cậu.
Kỷ Ninh tỉnh ngay.
“Con khó chịu ở đâu?”
Duy An lắc đầu.
“Con đói.”
Kỷ Ninh ngẩn ra.
Sau đó bật cười.
“Được, ba nhỏ đi lấy cháo.”
Duy An nắm tay cậu.
“Hôm qua con có khóc không?”
Kỷ Ninh khựng lại.
“Có một chút.”
Duy An lập tức nhíu mặt.
“Con lớn rồi.”
“Lớn rồi vẫn được khóc.”
“Ba nhỏ cũng khóc sao?”
“Không.”
Duy An nhìn cậu.
Một lúc sau bé nói:
“Ba nhỏ nói dối.”
Kỷ Ninh không biết trả lời.
Cậu cúi xuống hôn lên trán con.
“Ba nhỏ đi lấy cháo.”
*
Tần M/ộ Sâm đến lúc Duy An ăn được nửa bát.
Đứa bé thấy người lạ thì dừng thìa.
Kỷ Ninh quay đầu.
“Tần M/ộ Sâm.”
Duy An nhìn hắn.
Tần M/ộ Sâm cũng nhìn đứa trẻ.
Hôm qua qua lớp kính và ánh đèn cấp c/ứu, hắn không nhìn rõ.
Bây giờ mới thấy.
Duy An có đôi mắt giống hắn.
Không phải giống đến mức người ngoài vừa nhìn đã nhận ra, nhưng đối với Tần M/ộ Sâm thì đủ.
Cách đứa bé im lặng quan sát người lạ cũng giống.
Hắn bước vào.
Duy An hơi nghiêng người về phía Kỷ Ninh.
Tần M/ộ Sâm dừng cách giường một khoảng.
Kỷ Ninh nói với con:
“Đây là người hôm qua giúp con.”
Duy An chớp mắt.
“Chú có mùi cây.”
Tần M/ộ Sâm khựng lại.
Kỷ Ninh cũng bất ngờ.
“Con ngửi thấy sao?”
Duy An gật đầu.
“Lúc đ/au.”
Bé nói chậm, cố nhớ.
“Giống ở trong rừng.”
Tần M/ộ Sâm đứng yên.
Một lúc sau, Duy An nói:
“Cảm ơn chú.”
Hắn đáp:
“Không cần.”
Sau đó không biết nói gì nữa.
Duy An tiếp tục ăn cháo.
Kỷ Ninh cầm thìa.
Tần M/ộ Sâm đứng đó một lúc, cuối cùng kéo ghế ngồi xuống.
Không ai đuổi hắn.
*
Kết quả có vào chiều hôm sau.
X/ác suất qu/an h/ệ cha con sinh học: 99,9999%.
Tần M/ộ Sâm đọc hai lần.
Hứa Chu đứng đối diện bàn làm việc.
“Bên b/ệnh viện hỏi anh có đồng ý tham gia phác đồ điều trị không.”
“Đồng ý.”
Tần M/ộ Sâm đặt giấy xuống.
“Lịch thế nào?”
“Hai đến ba lần một tuần trong giai đoạn dẫn neo. Tùy phản ứng của đứa bé.”
“Đưa lịch làm việc của tôi qua đây.”
Hứa Chu gật đầu.
Tần M/ộ Sâm lại nhìn tờ giấy.
Hứa Chu chờ.
Một lúc lâu sau, hắn hỏi:
“Ba năm qua, Kỷ Ninh ở Lâm Xuyên?”
“Vâng.”
“Làm gì?”
“Hiện tại là biên tập tự do. Trước đó từng làm ở một tiệm sách và nhà xuất bản nhỏ.”
“Còn đứa bé?”
Hứa Chu lắc đầu.
“Thông tin y tế không thể tra.”
Tần M/ộ Sâm không nói.
Hứa Chu nhìn hắn.
“Nếu Kỷ tiên sinh đồng ý, sau khi anh được ghi nhận là người phối hợp điều trị, bác sĩ có thể cung cấp những thông tin liên quan trực tiếp đến phác đồ.”
“Ừ.”
Tần M/ộ Sâm khép hồ sơ lại.
“Không cần tra thêm.”
*
Chiều hôm đó, hắn đến b/ệnh viện.
Kỷ Ninh đang cho Duy An xem sách tranh.
Thấy hắn, cậu đứng dậy.
“Kết quả có rồi?”
Tần M/ộ Sâm đưa bản sao.
Kỷ Ninh không xem.
Cậu biết kết quả.
Tần M/ộ Sâm nói:
“Duy An là con tôi.”
“Ừ.”
Chỉ một tiếng.
Không vui.
Không oán.
Tần M/ộ Sâm thấy khó chịu một cách vô lý.
Hắn từng tưởng nếu đứa bé thật sự là con mình, Kỷ Ninh ít nhất cũng sẽ nói một câu.
“Bây giờ anh tin rồi sao?”
Nhưng không có.
Giống như sự tin hay không tin của hắn đã không còn quan trọng.
Tần M/ộ Sâm quay sang Duy An.
Đứa bé đang ngồi trên giường, ôm con thỏ bông cũ.
Hắn hỏi:
“Con tên Duy An?”
Bé nhìn Kỷ Ninh trước.
Kỷ Ninh gật đầu.
“Dạ.”
“Tên đầy đủ?”
“Kỷ Duy An.”
Một khoảng lặng rất ngắn.
Tần M/ộ Sâm nói:
“Tên đẹp.”
Duy An ôm thỏ.
“Ba nhỏ đặt.”
“Ừ.”
Tần M/ộ Sâm không hỏi vì sao không mang họ Tần.
Hắn không có tư cách.
*
Sau khi Duy An ngủ, bác sĩ Trần gọi cả hai đến.
Ông giải thích phác đồ điều trị.
Chương 12
Chương 9
Chương 12
Chương 9
Chương 17
Chương 27
Chương 29
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook